Thư Tòa Soạn

     Kính thưa quý độc giả,

Chúa Nhật sắp tới đây, hẳn rất nhiều nơi sẽ hát lại bài này:

Ta là bánh hằng sống, là bánh ban xuống bởi trời.

Ta là bánh trường sinh, ai ăn sẽ sống muôn đời.’

Có lẽ trong suốt năm, không có ngày nào mà câu hát này thích hợp và sốt sắng cho bằng ngày Lễ Kính Mình và Máu Thánh Chúa Kitô, nhất là năm nay là năm đặc biệt tôn sùng Thánh Thể. Từ ngày rước lễ vỡ lòng, chúng ta đã được dạy dỗ rằng lương thực nuôi linh hồn là Mình và Máu thánh Chúa, và vì thế Thánh Lễ là trung tâm của đời sống đạo. Chân lý này được khắc sâu vào tâm khảm của Kitô hữu đến độ chúng ta trở thành những người dị đoan….

- Ô hay, vì sao tôn vinh Mình và Máu Chúa lại là dị đoan?

Ta cùng nhau đọc một mẩu chuyện:

Năm người ngồi xung quanh mâm cơm mà bé Thu Hà lại bới ra những sáu chén. Mình hỏi ông Hai:

- Còn thiếu một người nữa. Người ấy là ai vậy đó, ông Hai?

- Chén cơm đó là của thằng cha con Thu Hà. Cha nó bị máy bay trực thăng bắn chết hồi năm ngoái...

Mình nhìn con bé Thu Hà. Bé Thu Hà nhìn mình, nước mắt lưng tròng... Mình xao xuyến bởi chén cơm dành cho người quá cố. Nó là một kỷ niệm sống động, một sự nhắc nhở cụ thể. Và cũng thật lãng mạn. Tình yêu gắn bó người sống với người chết. Khoảng cách là vô hình và vô biên, nhưng người ta vẫn cố gắng làm được một cái gì đó để vô hình thành hữu hình và vô biên thành hữu biên.’

Câu chuyện kể thật dễ thương bạn nhỉ, nhất là người viết lại là một linh mục, cha Piô Ngô Phúc Hậu. Một linh mục mà thông cảm đến thế đối với một phong tục dị đoan thì thật là đáng cảm động.

Bạn sẽ bảo: Nhưng dù sao đi nữa ‘cúng cơm’ vẫn là một hành động dị đoan. Người chết có ăn uống gì đâu mà để cơm cho họ. Thương thân nhân thì cầu nguyện cho linh hồn họ, chứ cúng cơm cúng nước cứ như thể linh hồn cũng phải ăn ư?’

Bạn hoàn toàn có lý: vì linh hồn thì có miệng đâu để ăn, và có bao tử đâu để mà tiêu hóa chén cơm... Thế nhưng coi chừng, chúng ta đang phạm một tội dị đoan khác lớn hơn nhiều: chúng ta tin rằng linh hồn phải ăn Thịt và uống Máu - dù đó là Thịt và Máu Chúa - để mà sống. Chẳng những dị đoan, mà chúng ta trở thành man rợ: Những kẻ ăn thịt người, hơn cả thịt người nữa, những kẻ ăn thịt Chúa. Các giáo lý viên đã từng dạy cho chúng ta biết rằng Mình Thánh là Thịt thật của Chúa, và Rượu Thánh là Máu thật của Chúa kia còn gì? Chúng ta hãy nhớ lại rằng ngày xưa, cũng vì cái thực tế ‘man rợ và sống sượng’ đó mà bao nhiêu người đã không còn theo Chúa Kitô nữa, khi Ngài tuyên bố: “ai ăn thịt Tôi và uống máu Tôi thì được sống muôn đời.”(Ga 6, 54).

Lẽ dĩ nhiên hiểu theo nghĩa đen như thế là không đúng! Thịt và Máu Chúa không còn là Thịt Máu của Đức Giêsu từng sống ở Nazareth, mà là Thịt Máu của một Chúa Kitô đã phục sinh! Và ‘sống nhờ Máu Thịt của Chúa’ vừa là một sự thật nhiệm mầu vừa là một hình ảnh biểu trưng. (Maranatha_46 sẽ khai triển điểm này sâu hơn qua bài: Thánh Thể là một thực tại biểu trưng).

Nhiệm mầu thì không thể hiểu và giải thích được, nhưng hình ảnh thì ta có thể hiểu được. Ta thử tìm hiểu xem Giáo Hội thực sự dạy chúng ta điều gì qua Lễ Mình và Máu Thánh Chúa Kitô. Có lẽ hình ảnh ‘lương thực’ mà cha Piô Hậu gợi lên trong bữa cúng cơm kia dễ làm cho ta hình dung được mầu nhiệm Mình Máu Chúa: đó là Mầu Nhiệm Tình Yêu. Cha nói: Tình yêu gắn bó người sống với người đã khuất. Khoảng cách là vô hình và vô biên, nhưng người ta vẫn cố gắng làm được một cái gì đó để vô hình thành hữu hình và vô biên thành hữu biên.’

Làm cho vô hình thành hữu hình và vô biên thành hữu biên,’ đó là điều Chúa Giêsu đã làm khi để lại cho chúng ta Mình và Máu của Người. Những lời Phúc Âm được đọc trong thánh lễ Chúa Nhật năm nay (Ga 6, 51-58) nối dài phép lạ ‘hóa bánh ra nhiều.’ Trong đoạn ấy, cái phép lạ lớn nhất, không phải là 5 con cá và 2 cái bánh mà 5,000 người được ăn no và còn dư mười hai thúng. Cái phép lạ lớn nhất ấy là phép lạ của tình yêu: nơi nào có đầy đủ tình yêu, thì 5,000 người hay hơn nữa (vì chưa tính đến phụ nữ và trẻ em) cũng được no thỏa từ vật chất đến tinh thần. Và tình yêu đó khởi nguồn từ việc làm thực tế của một cậu bé ngô nghê: cậu yêu thương bằng một tình yêu chia sẻ, vì thế cậu đã không ngần ngại dâng lên cho Chúa phần ăn đạm bạc nghèo nàn của mình qua tay các tông đồ.

Noi gương cậu bé này, Maranatha_46 cố gắng góp phần bé nhỏ của mình để cùng với quý độc giả suy tư về Thánh Thể dưới khía cạnh cảm nghiệm cũng như dưới khía cạnh thần học. Chúa Nhật này cũng là Chúa Nhật cuối của tháng Đức Mẹ, vì thế Maranatha cũng muốn dâng lòng lên Mẹ, và ca tụng Mẹ như một ân huệ của Thiên Chúa, một ân huệ tuy không sánh bằng Thánh Thể, nhưng là một ân huệ giúp cho con cái Mẹ cảm nghiệm sâu xa Tình Yêu Thiên Chúa nơi Thánh Thể của Con Mẹ.

Để kết thúc, như thường lệ, Maranatha cũng kèm theo vài bài suy tư nhẹ nhàng và dí dỏm, để  cuộc sống đạo của tín hữu luôn là một cuộc sống vui tươi mỉm cười, dù cho đó là một cuộc sống của cả những căng thẳng trong cuộc dấn than cam go lẫn những giây phút thinh lặng nguyện cầu trầm lắng theo gương Đức Mẹ. Dưới bóng Mẹ Maria, cùng với tâm tình của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II với lời huấn giáo: “Đức Maria dạy rằng Thánh Thể là một mầu nhiệm có quyền năng đổi mới. Khi chiêm ngắm mầu nhiệm Mông Triệu của Mẹ, chúng ta nhìn thấy “trời mới đất mới”, và chúng ta khẩn nài với Con của Mẹ: Maranatha, lạy Chúa Giêsu, xin ngự đến!” (Ecclesia De Eucharistia, số 62).

 

MARANATHA

Trở về Muc Lục