Thư Tòa Soạn

 

     Kính thưa quý độc giả,

 Kitô giáo mà chúng ta xem như con đường ‘rất chính rất thật’ là một tôn giáo lạ lùng. Chúa Kitô là vị giáo chủ duy nhất tự xưng mình là Thiên Chúa: Tôi với Chúa Cha là một. Trong mọi tôn giáo trên thế giới, không có giáo chủ nào tự xưng mình là Thượng Đế. Trong Hồi Giáo, Đức Mohamed chỉ xem mình là một ngôn sứ, dù là ngôn sứ trên mọi ngôn sứ. Lời tuyên tín căn bản (chahâda) mà hằng ngày tín đồ Hồi Giáo phải đọc, ấy là: “Chỉ có Thiên Chúa là Đức Chúa duy nhất; và Mahomet là sứ giả của Người.” Trong Phật giáo, tuy Đức Phật là vị cao cả nhất, và Ngài tự xưng là Như Lai (Tathagata), nhưng Ngài cũng không xem mình là Nguyên Lý tối thượng. Ngài vẫn dạy rằng giáo lý của Ngài chỉ là: “ngón tay chỉ mặt trăng” (Kinh Lăng Nghiệm), và yêu cầu tín đồ đừng xem Ngài là ‘mặt trăng.’

Thế nhưng, nhìn theo nhận định con người, thì vị giáo chủ Giêsu (cũng như mọi vị giáo chủ, nghĩa là những người mà đức độ đã đạt đến mức siêu phàm) không thể nào nói sai sự thật, và nếu Ngài bảo rằng mình là Thiên Chúa, thì sự thật Ngài chính là Thiên Chúa. Dù vậy, từ những ngày đầu tiên của Kitô giáo, biết bao nhiêu người không thể chấp nhận ông Giêsu Nazarét chính là Thiên Chúa, và người đầu tiên chính là Phaolô, khi ông còn mang tên là Saolê. Theo dòng lịch sử, nhiều người ngoài Kitô giáo đã ‘tiếc rẻ’ rằng người ta đã xem Đức Giêsu là Thiên Chúa, và như thế là làm mất đi chiều kích độc nhất vô nhị của một con người số một trong lịch sử.  André Chouraqui, một người cùng dân tộc với Chúa Giêsu, một nhà văn và là phó thị trưởng Giêrusalem, từng nghĩ như thế nên ông viết những câu sau: Ngài là một người Do Thái độc nhất, như bao nhiêu người đã thấy được. Độc nhất trong bản chất và trong vận mệnh của Ngài. Độc nhất qua công trình sáng tạo và qua sự hiện diện của Ngài. Độc nhất vì hào quang của Ngài và vì những xung đột mà Ngài đã đem đến - như một lớp men - trong xương thịt của từng quốc gia. Và qua thương khó, qua núi sọ, qua đòi hỏi điên cuồng sự công bình và tình yêu thương, Ngài đã đồng nhất với dân tộc Ngài, một dân tộc từng lên tiếng kêu gọi sự công bình và tình yêu, một dân tộc đã cam chịu núi sọ, chịu thương khó và đã phục sinh.”

Và cũng vì thế, thánh Gioan viết cả một cuốn Phúc Âm để rồi kết luận về chân lý khó chấp nhận đó: Những điều đã chép ở đây là để anh em TIN rằng Đức Giêsu là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sống nhờ danh Người. (Ga 20, 30)

Nhưng không phải Chúa Giêsu là Thiên Chúa mà thôi, mà còn một Thiên Chúa thứ ba nữa là Thánh Thần. Chúa Giêsu đã khẳng định: Đấng Bảo Trợ… là Thần Khí phát xuất từ Chúa Cha… (Ga 15, 26). Và Chúa Thánh Thần cũng là một vấn đề gây xung đột. Dựa trên lời công bố trên của Chúa Giêsu, Công Đồng Constantinople năm 381 khẳng định rằngChúng tôi tin rằng Thánh Thần là Chúa và là Đấng ban sự sống, Ngài bởi Đức Chúa Cha mà ra. Thế nhưng theo đức tin truyền thống thì Chúa Kitô và Chúa Cha là một và bằng hàng về mọi mặt, nên năm 447 Đức Giáo Hoàng Lêô công bố tín điều này: “Đức Chúa Thánh Thần bởi Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con mà ra.” Cụm từ ‘và (đức Chúa) Con’ (filioque) mà hiện nay người Công giáo vẫn tuyên xưng trong Kinh Tin Kính lại là một trong những nguyên nhân lớn gây chia cách giữa Giáo Hội Công Giáo La Mã và Giáo Hội Chính Thống Phương Đông.

Dù sao đi nữa, là người công giáo, chúng ta tin Thiên Chúa Ba Ngôi. Hay nói cách khác, chúng ta tin rằng Thiên Chúa vừa là Một vừa là Ba, và ta diễn đạt một cách nào đó để cho trí óc ta không bất bình vì đối diện với nghịch lý. Chúng ta nói ‘Một Thiên Chúa Ba Ngôi’ hoặc (như cha ông ta thuở xưa) ‘Thiên Chúa Nhất Thể Tam Vị.’ mà lại không nói ‘Ba Đấng Thiên Chúa là Một Đấng’ hoặc ‘Ba Vị Thiên Chúa có cùng Một (bản) thể.’ Nói thể nào thì nói, đấy vẫn là một điều không hợp với suy nghĩ con người, và do đó Giáo Hội gọi là Mầu Nhiệm - Mầu Nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi mà chúng ta mừng kính Chúa nhật sắp đến đây.

Và bởi lẽ là Mầu Nhiệm, thế nên nói về Thiên Chúa trong một trang thì cũng đã quá nhiều, nếu không, thì có nghĩa là ta không biết mình nói gì.

Điều cần thiết khi hướng tâm hồn lên để tôn thờ Chúa trong ngày lễ Chúa Nhật mừng lễ Ba Ngôi, ấy là cảm nhận được Tình Yêu Thiên Chúa, một Tình Yêu đã biến Ba Ngôi thành Một, mà các nhà thần học đã sáng chế ra một từ ngữ là ‘cùng một bản thể’ (consubstantialis).

Chính theo chiều hướng tình yêu này mà Maranatha_45 suy nghĩ về Ba Ngôi Thiên Chúa cùng với vai trò không thể thiếu được của Chúa Thánh Thần.

Và vì chúng ta đang vào trung tâm của tháng Đức Mẹ, nên Maranatha cũng giới thiệu kinh Lạy Nữ Vương qua cảm nghiệm của một vị chủ chăn đã luôn sống trong tâm tình con thảo đối với Đức Mẹ.

Cùng với Đức Mẹ Maria, chúng ta vẫn xác tín rằng Chúa Kitô là Đấng Trung Gian Duy Nhất để cảm nhận và sống Mầu Nhiệm Ba Ngôi, mà không lý luận nhiều quá. Đức Mẹ - mẫu gương của đời sống cầu nguyện - luôn lặng thinh và suy niệm trong lòng, vì thế Maranatha cũng trở về với loạt bài thinh lặng cầu nguyện, để rồi qua bài học của thinh lặng và đối chiếu với những thực tại hàng ngày trong cuộc sống, chúng ta có thể mang lấy tâm tình của Đức Mẹ mà khấn xin: Maranatha, Lạy Chúa xin hãy đến!

MARANATHA

Trở về Muc Lục