JOHN PAUL II - WE LOVE YOU!

VỊ GIÁO HOÀNG CỦA GIỚI TRẺ

Nguyễn Hoài Hương

LTS: Đức Thánh Cha Gioan-Phaolô II yêu quý đã giã từ chúng ta để về Nhà Cha. Biết bao bài viết, diễn văn, báo chí, tin tức thời sự đã, đang và sẽ viết về Ngài. Với di sản tinh thần và đức tin thật vĩ đại, quý báu của Ngài để lại cho nhân loại và cho hơn một tỉ tín hữu Công giáo, sẽ còn nhiều bài vở, luận án, sách báo trình bày và viết về vĩ nhân thánh đức này. Maranatha xin dành trang viết nhỏ bé cống hiến cho độc giả về Đức Gioan-Phaolô II, một vị lãnh đạo tinh thần, một người cha, một người bạn, người dẫn đường cho các bạn trẻ đến gặp gỡ và sống thân tình với ĐỨC KITÔ - vị MỤC TỬ TỐI CAO và là BẠN THÂN của GIỚI TRẺ qua một vài kỷ niệm sống động và cụ thể trong thời gian Ngài coi sóc Giáo Hội hoàn vũ.

JOHN PAUL II -WE LOVE YOU! JOHN PAUL II -WE LOVE YOU! JOHN PAUL II -WE LOVE YOU!...  Đó là lời vang rất tha thiết và thân quen của hàng trăm ngàn bạn trẻ khi tụ họp nhau về các quãng trường rộng lớn hay những buổi gặp gỡ thân tình với Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô 2 khi Ngài đến viếng thăm họ trong các dip ĐHGT thế giới hoặc quốc gia. Hình ảnh thời sự nóng bỏng trong suốt hơn hai tuần qua, từ khi được tin Ngài trở bệnh nặng, trong giờ hấp hối, tin Ngài qua đời, tuần lễ thăm viếng và nhất là nghi thức lễ an táng, các tin tức báo chí và cơ quan truyền thông trên khắp thế giới liên tục đưa tin, hình ảnh lên các trang báo, thông tin ngập tràn hình ảnh nhớ thương và cầu nguyện cho vị cha chung của đoàn con dân Chúa…Trong các hình ảnh được chiếu trên các băng tần của các nước trên thế giới, phải kể đến những khuôn mặt và sự hiện diện của rất nhiều vị nguyên thủ quốc gia, các vương quốc, các nhà lãnh đạo, chính trị gia, thần học gia, chính khách, chức sắc đạo đời….mà giấy bút này không thể ghi lại được…Nhưng hẳn chúng ta phải nhìn nhận rằng trong hàng trăm ngàn, theo thống kê của Vatican, đến nay đã có khoảng hơn 3 triệu khách hành hương tuôn về thánh đô trong dịp trọng đại này. Biết bao hình ảnh của những thánh lễ hiệp thông và cầu nguyện cho Đức Thánh Cha thân yêu, thì hình ảnh của phần đông đa số trong đám đông là các bạn trẻ khắp nơi trên thế giới. Vâng, trong suốt hơn 26 năm trong vai trò Giáo Hoàng, mục tử của Giáo Hội Công Giáo, biết bao công trình Ngài đã thực hiện và đóng góp cho một thế giới tốt đẹp hơn, hoà bình, nhân ái công bằng hơn, quan tâm đến nhân phẩm của con người như là hình ảnh được Thiên Chúa tạo dựng thì một trong những hình ảnh và dấu ấn Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II sâu xa và đẹp nhất Ngài đã để lại trong lòng thế giới và con người là VỊ TÔNG ĐỒ - GIÁO HOÀNG của GIỚI TRẺ.

JOHN PAUL II -WE LOVE YOU! JOHN PAUL II -WE LOVE YOU! JOHN PAUL II -WE LOVE YOU!  lời gọi đó vẫn vang lên trong lòng thế giới và trong từng trái tim của các bạn trẻ chúng ta. Phải nhìn thấy những bạn trẻ quỳ gập người khóc sướt mướt trên thảm cỏ trước toà Giám Mục Krakow, nước Ba Lan nơi trước đây Ngài làm giám mục, phải nhìn thấy những giọt nước mắt chảy dài lặng lẽ trên khuôn mặt của những thiếu nữ, những bàng hoàng, thảng thốt đau thương trên nhiều khuôn mặt của rất nhiều bạn trẻ, phải chứng kiến cảnh hàng trăm ngàn bạn trẻ đổ về Vatican  trong những ngày qua, lang thang và chờ đợi trên những nẻo đường Roma để được viếng thăm thi hài của vị mục tử thân thương, có người đã phải chờ đợi 14 giờ đồng hồ để được viếng thăm Ngài 14 giây, phải nghe một vài linh mục trẻ chia sẻ trong bài giảng những ngày tang lễ rằng, ‘tôi đã mệt nhoài và không ngủ được, thân thể rã rời và buồn bã đến rũ cả người ra,’ phải đến các thánh đường, nhà nguyện tham dự thánh lễ giới trẻ cầu nguyện cho Ngài để thấy sự buồn bã và mất mát đậm sâu trong lòng người trẻ; thế giới phải sững sờ kinh ngạc sao lại có cụ già 84 tuổi qua đời mà lại để lại dấu ấn quá sâu đậm và thương mến, kính yêu trong lòng người trẻ đến vậy?

Bởi rằng, trong lịch sử Giáo Hội Công Giáo và nhân loại, chưa từng có vị Giáo Hoàng. lãnh đạo quốc gia nào quan tâm và thương mến những người trẻ như Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Chưa từng có vị nào đã dành thời gian, tâm hồn và ưu tư để viết về và dành thì giờ cho giới trẻ nhiều cho bằng John Paul II. Chính vì Ngài đã đi bước trước, đã đến với họ, yêu mến họ, và giờ đây, khi Ngài trên giường bệnh, khi qua đời, ngày an táng, và luôn mãi về sau giới trẻ nhớ về Ngài, gọi tên Ngài trong thương nhớ, và tìm đến bên Ngài với biết bao ngưỡng mộ kính yêu. Tự bao giờ vị Giáo Hoàng độc đáo của lịch sử đã nghĩ về giới trẻ? Có phải đến lúc Ngài lên ngôi Giáo Hoàng và cai quản Giáo Hội nên Ngài mới quan tâm?

Là một câu bé với tuổi thơ bất hạnh, mẹ qua đời khi chưa tròn 9 tuổi, khi hiểu biết được đôi chút và cảm mến được sự cần thiết của sự dìu dắt và thân thiết thì người anh trai qua đời sau đó vài năm. Người cha và là người dẫn đường duy nhất còn lại trong gia đình cũng được Chúa gọi về khi Ngài chưa tròn 21 tuổi. Giây phút đau thương tột cùng ấy đã làm cho cậu Karol quỳ lặng yên bất động bên cạnh thi hài của người cha và là người thân duy nhất rất lâu trong giờ phút của khổ đau. Cuộc đời lớn lên với những mất mát, hơn bao giờ, một cậu bé đa tài năng động, cậu Karol phải sống và lớn lên trong một đất nước phức tạp về chính trị, xã hội của Ba Lan đang sống dưới chế độ Cộng Sản, cậu Karol Joseph Wojtyla với những thao thức và trăn trở của một người trẻ hẳn thấy mình bơ vơ và côi cút đến chừng nào giữa những chọn lựa và quyết định. Nhanh nhẹn và giỏi giang trong vai thủ môn của các trận bóng đá khi còn trong trrường tiểu học, là một anh chàng đẹp trai… luôn được chọn vai chính trong các vở kịch, Karol Wojtyla luôn là niềm hãnh diện cho các bạn cùng lớp và nhà trường. Thế nhưng, theo lời kể của linh mục Mieczyslaw Malinski, người bạn thiếu thời của Ngài, Đức Hồng Y Adam Sapieha, Tổng Giám Mục giáo phận Krakow trong dịp viếng thăm trường học và Karol Wojtyla được đề cử đọc diễn văn chào mừng đã được cậu Karol để lại ấn tượng và mời gọi cậu nên trở thành linh mục, nhưng câu trả lời đã làm cho vị hồng y thất vọng là Karol chỉ thích thú trong các vai diễn của kịch nghệ mà thôi.

Cuộc đời đưa đẩy và ân sủng Chúa ban, Karol Wojtyla trở thành linh mục khi tuổi đời còn rất trẻ, vài ngày sau khi được thụ phong linh mục, cha Karol đã được gửi sang Roma để theo học tại Đại Học Giáo Hoàng St. Thomas Aquinas (Angelicum). Hai năm sau, vị linh mục trẻ tuổi về nước với văn bằng tiến sĩ ưu hạng được phân bổ về làm phó xứ tại Niegowic, một giáo xứ nhỏ và hẻo lánh gần Gdów. Nhiều người khó chịu và thắc mắc về việc bổ nhiệm một linh mục ưu tú giỏi giang về xứ đạo nghèo nàn như thế, nhưng cha Wojtyla vẫn vui vẻ khăn gói lên đường bằng xe buýt. Đến gần làng Niegowic, người tài xế dừng lại, chỉ đường tắt cho cha Karol đi bộ về nhà thờ cho tiện. Cha Wojtyla đã đến giáo xứ đầu tiên của đời phục vụ bằng những bước chân bộ hành trong một ngày mùa hè giữa những cánh đồng nhiều lúa chín vàng, trước khi đến ngôi thánh đường nhỏ bé kia, cha Karol đã dừng lại làm một cử chỉ rất dễ thương mà sau này khi thành Giáo Hoàng vẫn thường làm là cúi chào hôn mặt đất nơi mình được sai đến. Cử chỉ này Ngài đã học từ vị linh mục thời danh thánh thiện Gioan Vianey, cha sở họ Ars. Trong suốt thời gian làm phó xứ ở  Niegowic, cha Karol đã để lại nhiều dấu ấn của tình thương và sự quan tâm cho giới trẻ và người nghèo, nhưng đến  năm 1949, khi ngài trở thành cha sở của giáo xứ Thánh Florian và sau này chính thức được mời làm tuyên uý cho các sinh viên,  Ngài đã dành rất nhiều thời giờ để lắng nghe, hướng dẫn, an ủi và linh hướng cho rất nhiều bạn trẻ và các cặp vợ chồng mới cưới. Là một người yêu thích thiên nhiên, cha Wojtyla đã cùng với các bạn trẻ chơi bóng đá, du ngoạn ngoài trời, leo núi, chèo thuyền, trượt tuyết, cắm trại. Ngài cũng mời họ đến nhà mình để trao đổi và tâm tình về những chuyện liện quan đến đời sống hôn nhân và lý tưởng. Quyển sách nổi tiếng của Ngài “Tình Yêu và Trách Nhiệm” được viết từ những kinh nghiệm mục vụ và hướng dẫn cho các bạn trẻ lúc bấy giờ. Ba Lan là đất nước Cộng Sản, tôn giáo đối với chính phủ là điều cấm kỵ, trong các kỳ du ngoạn hoặc cắm trại, cha Karol phải cùng với các bạn trẻ dâng thánh lễ “chui” ở đất trại hoặc trên mạn thuyền, trong đêm tối… Chèo thuyền trên sông với các bạn trẻ là điều cha Wojtyla ưa thích nhất, hai chiếc chèo được nối lại với nhau thành hình thập tự là hình ảnh thường xuyên xuất hiện trong các kỳ nghỉ của họ. Vì hoàn cảnh khó khăn của đất nước và nhiệm vụ tuyên uý cần thiết gặp gỡ các bạn trẻ, những chuyến gặp gỡ trên xe lửa là chuyện bình thường. Cha Wojtyla nhiều lần phải hoá trang trong bộ y phục thường dân nghèo nàn đơn giản. Trong thời gian này, câu nói nổi tiếng của cha Wojtyla - vị linh mục tuyệt vời dành cho các bạn trẻ lo lắng và băn khoăn là: “Call me ‘Wujek’ (Uncle), có nghĩa là “hãy gọi cha bằng Chú hay Cậu, tên gọi thân thương các sinh viên đã dùng để gọi cha Karol.  Với những kinh nghiệm mất mát của bản thân, linh mục trẻ tuổi dồn sức lực và tình yêu của mình cho những bạn trẻ là những người ngài đồng cảm hơn bao giờ vì ngài đã cảm nghiệm thế nào về sự bất hạnh và cần thiết của những quan tâm trong những bước đầu tiên trong cuộc sống, với những lý tuởng, mời gọi giữa những cám dỗ trần gian. Đồng thời Ngài cũng muốn hướng dẫn cho các bạn trẻ về một đìều căn bản “Đức Giêsu Kitô là câu trả lời cho tất cả các vấn nạn trong cuộc đời mình.”

Khẳng định này đã được George Weigel, tác giả quyển tiểu sử chính thức về Đức Gioan Phaolô II “Witness to Hope: Chứng Nhân Hy Vọng” nhắc lại trong cuộc phỏng vấn của đài Zenit ngày 3 tháng 4 vừa qua. Theo lời kể của một số bạn trẻ được cùng vui chơi, sinh hoạt và được Ngài hướng dẫn lúc bấy giờ, Cha Karol Wojtyla dù bận rộn với các sinh hoạt và gặp gỡ trong những kỳ nghỉ hè, du ngoạn, cắm trại, nhưng bao giờ cũng thế, mỗi ngày ngài cần yên tĩnh trong khoảng từ 1 đến 2 giờ đồng hồ. Đời sống nội tâm cầu nguyện hiệp nhất với Chúa và Bí Tích Thánh Thể lúc bấy giờ cũng như trong suốt cuộc đời ngay cả khi bận rộn trong ngôi giáo hoàng, cha Karol đã dành khoảng thời gian này để cầu nguyện, suy tư, viết lách và tĩnh tâm. Sau đó, ngài trở lại với các bạn trẻ trong tiếng cười đùa, kể chuyện tiếu lâm, đọc thơ và ca hát. Ngay cả khi Ngài tiếp tục theo học và nhận thêm văn bằng tiến sĩ Thần Học Luân Lý và làm giáo sư và là khoa trưởng  tại đại học Lublin, ngài vẫn là người bạn và là hướng dẫn viên của các bạn trẻ và sinh viên nơi nào ngài được gọi đến. Và cứ thế trong nhiều năm, câu chuyện có thật thú vị xảy ra là cha Wojtyla nhận được tin phải cấp tốc trở về Karkow để nhận chức Giám Mục đang khi đang chèo thuyền với các bạn trẻ trên sông vào một chiều mùa hè năm 1958 khi ngài ở tuổi 38, một giám mục trẻ tuổi nhất trong lịch sử Giáo Hội Ba Lan.

Và cũng thế, khi trở thành Giáo Hoàng, Ngài cũng đã dành sự quan tâm đặc biệt cho giới trẻ nên đã chính thức lập ra Ngày Giới Trẻ để qua đó Ngài có dịp đến với họ, chia sẻ và hiện diện với những nguời trẻ. Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới đầu tiên đươc tổ chức lần đầu tiên tại Á Căn Đình năm 1987, sau đó cứ hai năm một lần tổ chức tại các quốc gia khác như Hoa Kỳ, Pháp, Phi Luật Tân, Canada, Roma..trong mùa hè, và hai năm một lần Ngài đến với các bạn trẻ nơi một quốc gia nào đó để quy tụ các bạn trẻ trên toàn thế giới, và năm nay sẽ được tổ chức tại Cologne, Đức quốc.

Sự hiện diện của Ngài trong các Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới đã đem lại nhiều ảnh hưởng và dấu ấn quan trọng trong lòng biết bao người trẻ đến khắp các châu lục, quốc gia. Đức Hồng Y Francis George, Tổng Giám Mục Giáo Phận Chicago, Hoa Kỳ, trong bài trả lời phỏng vấn với thông tín viên đài Zenit tuần trước tại Roma, sau tang lễ của Đức Thánh Cha, trước  khi bước vào Tuần Lễ Thinh Lặng cầu cho Cơ Mật Viện, bản tin đăng tải ngày 14 tháng 3 ghi lại, cho biết “Đức Gioan-Phaolô II là vị mục tử không sợ loan báo Tin Mừng của Đức Kitô cho giới trẻ, dù có những người không thích nghe sứ điệp này, nhưng chính những điều ấy lại đáp ứng được những khao khát thẳm sâu của mỗi con người. Chính vì thế, Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới và sự hiện diện, sứ điệp và lời mời gọi của Ngài đã ảnh hưởng sâu đậm và làm thay đổi các Mục Vụ dành cho Giới Trẻ rất nhiều trong những năm qua trong nhiều giáo phận, giáo xứ tại Hoa Kỳ. Phải kể đến tầm ảnh hưởng đặc biệt qua Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới lần thứ 8 được tổ chức tại Denver, Colorado năm 1993.”

Theo chương trình của Toà Thánh, tang lễ của Đức Gioan Phaolô II sẽ được tổ chức vào thứ sáu ngày 2 tháng 4 năm 2005, lúc 10 giờ sáng. Tại Hoa Kỳ, tin truyền hình sẽ được trực tiếp về lễ an táng của Đức Thánh Cha vào lúc 1 đến 4 giờ rạng sáng thứ sáu cùng ngày. Mọi người hồi hộp chờ đợi hiệp thông để chứng kiến hình ảnh tang lễ lịch sử này do các hãng truyền hình lớn nhất trên toàn thế giới. Trước giờ quy định, băng tần CNN và KTLA đã cho chiếu lại những đoạn phim kỷ niệm dịp Đức Gioan Phaolô II đến thăm Hoa Kỳ, đặc biệt viếng thăm Los Angeles, California. Đoạn phim chiếu lại hình ảnh của buổi chiều ngày 15 tháng 9 năm 1987, hơn 6000 bạn trẻ đổ về Đại Hí Viện - Universal Amphitheater tại Los Angeles để gặp gỡ vị cha chung của Giáo Hội. Các bạn trẻ ở Portland, St Louis, Denver nhờ hệ thống viễn liên toàn cầu cũng được theo dõi và hướng về đây. Mở đầu là hình ảnh Đức Hồng Y Mahony, lúc ấy vẫn còn là Tổng Giám Mục, giới thiệu Đức Thánh Cha Gioan  Phaolô II đến với các bạn  trẻ. Vị Giáo Hoàng với chiếc áo trắng đơn giản thân thương bước ra với nụ cười thật rạng rỡ và tươi vui đưa hai tay lên chào thân ái. Cả cầu trường vang dội tiếng vỗ tay và hò hét… JOHN PAUL II, WE LOVE YOU…JOHN PAUL II, WE LOVE YOU…JOHN PAUL II, WE LOVE YOU…hình như nơi khoé mắt ngài có chút long lanh cảm động và sung sướng của tình yêu và sự nhiệt tình của đám người trẻ dành cho. Phải chờ vài phút mới lắng đọng được đám đông cuồng nhiệt bày tỏ niềm vui và hạnh phúc khi được gặp vị Giáo Hoàng thân yêu của họ. Lúc bấy giờ, một đại diện giới trẻ bước đến máy vi âm và thưa với Ngài: “Kính thưa Đức Thánh Cha yêu quý, chúng con cám ơn Ngài đã thương đến với chúng con. Và giờ đây, giới trẻ chúng con xin dâng tặng ngài một món quà đặc biệt. Món quà của chúng con dành tặng Ngài tượng trưng cho sự can đảm.” Trong phút giây thinh lặng của đại hí viện, Đức Thánh Cha cùng Tổng Giám Mục Mahony ngồi xuống ghế trên sân khấu lớn, bục đối diện nhỏ hơn, ở đó là một chàng thanh niên người Nicaragua, bẩm sinh bị khuyết tật, mất đi cả hai cánh tay, trong chiếc áo ngắn tay đang phất phơ. Chiếc đàn guitar được đặt trên sàn diễn màu đỏ, dưới chân mình. Đức Thánh Cha nhìn chàng thanh niên chờ đợi, lúc bấy giờ, tiếng đàn bập bùng trổi lên dưới những ngón chân trần của Tony Melendez. Nhắm mắt lại, Tony với tất cả tình yêu và khao khát của mình trong lời ca tiếng hát bằng chính bài hát mà anh đã sáng tác: “Never Be The Same: Không Bao Giờ Như Thế Nữa.”

"Today is like no other day before,

"And you and I will never be the same.

"I give you all my love this day and every day,

"Forever and forever, in our joys and in our pains.”

 

Ngày hôm nay không giống như bất cứ ngày nào khác đã qua,

Và bạn và tôi cũng sẽ không bao giờ như thế nữa.

Tôi tặng cho bạn tất cả tình yêu của tôi hôm nay và mọi ngày.

Mãi mãi và mãi mãi, trong niềm vui và cả trong thương đau.”

Khi Tony chấm dứt bài hát của anh, cả cầu trường như dậy sóng, những tiếng vỗ tay hoan hô như muốn nổ tung cả hội trường hôm ấy. Những người trẻ reo hò, vỗ tay và Đức Gioan-Phaolô cũng đã đứng lên rồi, Ngài cùng với đám đông giới trẻ vỗ tay tán thưởng Tony với một sự nhiệt tình hiếm thấy với hai bàn tay đưa lên cao khỏi đầu, nụ cười thật tuơi và hạnh phúc. Thật bất ngờ, Ngài bước về phía bục diễn nơi Tony đang ngồi, các nhân viên an ninh hoảng hốt vì ngoài chương trình dự liệu, mọi người xôn xao chờ đợi và không kịp phản ứng, thì Ngài đã nhảy ra khỏi sân khấu lớn và bước đến với Tony. Theo lệnh của các cơ quan bảo vệ an ninh, không ai được di chuyển trong hội trường, cả với diễn viên Tony Mendelez. Anh lúng túng không biết xử sự thế nào khi nhìn thấy Đức Thánh Cha đang bước về phía bục diễn của mình. Ngỡ ngàng, thảng thốt, người thanh niên khó khăn di chuyển thân mình, anh lúng túng cúi chồm người về phía trước vì không có hai cánh tay để vươn ra chào đón Giáo Hoàng, một chân anh như quỳ xuống để cố gắng chạm được đến Ngài, nhưng Giáo Hoàng của Giới Trẻ đã đưa hai cánh tay của mình ra để ôm choàng lấy anh và hôn nhẹ vào má phải của Tony và anh đã hôn lại Ngài như thế. Hơn 6,000 bạn trẻ buổi chiều hôm ấy, cùng với các bạn trẻ đang được trực tiếp tham dự qua hệ thống truyền hình viễn liên ở các tiểu bang xa, tất cả xúc động và reo hò vang dội càng lúc càng lớn hơn hầu như không làm sao chấm dứt được. Khi về lại sân khấu, với giọng nói mạnh, trầm và cảm động, Ngài gọi “Tony…Tony… Tony” và bị ngắt quãng nhiều lần bởi đám đông và tiếng reo hò. Máy vi âm chỉ ghi lại được câu nói của Đức Thánh Cha lúc bấy giờ như thế vì đám đông tiếp tục hò reo, xúc động quá đỗi. Phải một lúc lâu sau mới có thể ổn định đuợc tiếng cười nói hò reo của các bạn trẻ, vị Giáo Hoàng âu yếm nhìn Tony và nói rằng: “Tony, con thật sự là một người thanh niên can đảm. Con đã trao tặng tất cả chúng tôi đây niềm hy vọng. Niềm mong ước của ta là con hãy tiếp tục trao tặng niềm hy vọng này cho tất cả mọi người.” "Tony--you are truly a courageous man. You are giving hope to all of us. My wish to you is to continue giving this hope to all the people.”(nguyên văn bằng Anh ngữ).

Cử chỉ này, lời nói này của Đức Thánh Cha Gioan-Phaolô II dành cho Tony  Melendez, một thanh niên trẻ tuổi đã can đảm vượt qua những bất hạnh của mình và được ngài tán hưởng; nhưng sau này, một số các bạn trẻ đã chia sẻ lại cảm tưởng trong ngày hôm ấy là họ như được chính Đức Thánh Cha ôm hôn và âu yếm nói với họ về niềm hy vọng và hãy chia sẻ niềm hy vọng cho thế giới chung quanh.

Chương trình chiều hôm đó dành cho giới trẻ chỉ ngắn ngủi chừng ấy khi Đức Mahony nhắc nhở đã đến lúc Đức Thánh Cha phải chào tạm biệt. Đức Thánh Cha tần ngần vài giây thương mến nhìn các bạn trẻ và nói rằng…“Đấy, các con thấy không? Cha cũng phải nghe lời bề trên của cha, vì Đức Mahony đây là Tổng Giám Mục của Giáo Phận nên giờ đây cha phải ra đi theo chương trình và sự sắp xếp của Ngài…” Ôi dễ thương làm sao, Đức Thánh Cha vẫy tay chào từ biệt giới trẻ mà lòng lưu luyến. Một  lần nữa, đám đông lại reo hò vang dội.. JOHN PAUL II, WE LOVE YOU…JOHN PAUL II, WE LOVE YOU…JOHN PAUL II, WE LOVE YOU…tưởng như không bao giờ ngớt với những nụ cười và những dòng nước mắt yêu thương.

Việc làm và cử chỉ yêu thương trìu mến của Đức Thánh Cha Gioan-Phalô II trong một lần gặp gỡ đã là lời mời gọi và mở một hướng đi cho Tony Melendez làm thay đổi cả cuộc đời anh. Từ đó, “Never Be the Same,” như  lời bài hát anh sáng tác và hát tặng cho Ngài, cuộc đời anh đã là lời chứng về niềm hy vọng cho rất nhiều người anh gặp gỡ. Niềm xác tín của anh là Chúa đã gọi anh qua lời nhắn nhủ của Đức Thánh Cha: Tony tiếp tục sử dụng lời ca, tiếng hát và chiếc đàn guitar bằng hai bàn chân trần để hát ca ngợi khen Chúa. Trong những năm sau này, Tony đã được mời biểu diễn cho các Nhóm, nhà thờ, và nhiều nơi trên toàn thế giới, trong đó hơn 8 lần do Đức Thánh Cha cho gọi đến Vatican và Ba Lan, nơi sinh trưởng của Ngài. Có lần anh đã chia sẻ: “Làm thế nào để một người khuyết tật của đôi cánh tay có thể trao tặng cho bạn niềm hy vọng? Ngay cả việc đưa đến cho bạn một đĩa thức ăn tôi cũng không làm được. Vâng, thế đó, nhưng với cả trái tim và âm nhạc tôi đang cống hiến và phục vụ các bạn đây. Và các bạn có thể làm được điều này. Bạn không cần đôi tay, bàn chân, đôi mắt để yêu thương. Xin đừng nói với tôi bạn cần những điều đó. Chúng ta cần một quả tim để yêu thương, có phải không? “Không bao giờ như trước nữa,” nụ hôn và tình thương của Đức Gioan-Phalô II đã chuyển đổi cuộc đời anh. Tony Melendez sẽ không bao giờ như truớc nữa. Biết bao bạn trẻ không bao giờ nhu trước nữa, đã thay đổi đời mình khi gặp gỡ và lắng nghe sứ điệp của Đức Gioan Phaolô II- vị Giáo Hoàng của Giới Trẻ khi Ngài tiếp tục nhắn nhủ trong những lần gặp gỡ họ tại  các Ngày Giới Trẻ Thế Giới…”Các con hãy nên thánh! Các con đừng sợ làm chứng cho thế giới về Đức Kitô, Đấng là Thầy, là Bạn, là Đấng Cứu Chuộc chúng con, là Đấng đã đến ban sự sống, để các con sống dồi dào, sung mãn…”

Với tấm lòng thương mến đặc biệt dành cho dân tộc Việt Nam, tuy bận rộn với những nghi thức, thánh lễ và gặp gỡ quan trọng Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới tổ chức tại Denver, Colorado, Hoa Kỳ mùa hè năm 1993, Đức Thánh Cha vẫn đã dành cho giới trẻ Việt Nam một buổi gặp gỡ riêng vào chiều ngày kết thúc Đại Hội. Ngày hôm ấy, giới trẻ Việt Nam đã diễn vở kịch ‘Who Am I?’ để trình bày với Ngài và mọi người về nỗi đau và khắc khoải của những người trẻ đang phải sống và lớn lên trong một nền văn hoá rất khác với nền văn hoá của nơi mình được sinh ra. Sự khủng hoảng căn tính và hoang mang giữa những chọn lựa đức tin, lý tưởng cho đời người trẻ qua kịch diễn hôm ấy đã làm xúc động Đức Thánh Cha nhiều. Chiều hôm đó, Ngài đã an ủi và kêu gọi “Các con quý mến, các con đừng sợ sống và tuyên xưng căn tính của mình là người Công Giáo Việt Nam trong đất nước và xã hội trần thế hôm nay…Các con có Đức Kitô đồng hành với các con, có Mẹ La Vang an ủi các con trên nẻo đường đi tới…” Ôi kỷ niệm tuyệt vời của chuyến đi hành hương năm ấy đã là sức mạnh cho bao người bạn trẻ xa quê. 
            Làm sao kể hết những gì Ngài đã làm và thay đổi biết bao cuộc đời, con người trong thời gian dài khi Ngài được gọi trở nên mục tử chăm sóc đoàn chiên của Chúa.  Có lẽ chẳng có lời nào đủ để diễn tả những đóng góp cao quý và lớn lao cho Giáo Hội cũng như cho nhân loại. Nhưng quà tặng lớn lao Ngài đã để lại cho những người trẻ trong thời đại hôm nay, là một sứ điệp như Ngài đã nói về chính bản thân mình: “Tôi đến đây như một người hành hương của tình yêu, của sự thật và của niềm hy vọng.”“I come as a pilgrim of love, of truth and of hope.”(nhân chuyến viếng thăm đất nước Cuba năm 1988).  Khi Ngài đã thực sự lìa bỏ trần gian thì dấu chứng còn lại về Ngài đã trình bày rõ ràng hơn bao giờ, Ngài đã đến như một người lữ hành, làm chứng về một tình yêu và niềm hy vọng đích thực vào Đức Kitô, câu trả lời  về đời sống của vị Giáo Hoàng trong hơn 26 năm qua, là người đã vượt qua những thử thách, đắng cay mất mát lớn lao nhất khi không còn ai trong cuộc đời để an ủi và dẫn đưa, thì vẫn đã can đảm và với ơn Chúa dẫn đưa để trở thành linh mục, thầy dạy, bạn đường và khi trong vai trò giám mục, giáo hoàng, Đức Gioan Phaolô II đã trở nên dấu chứng và niềm hy vọng cho những người trẻ hôm nay và mai này. Để cũng như lần đầu tiên Ngày Giới Trẻ Thế Giới được tổ chức tại Á Căn Đình, Ngài đã kêu goị các bạn trẻ :You are the future, you are my hope…” Cầu nguyện và cầu chúc cho nhau, cho giới trẻ Việt Nam, nơi quê nhà hay khắp nơi trên toàn thế giới, trong khi tưởng nhớ và tiếc thương Giáo Hoàng kính yêu, cố gắng can đảm vượt qua những thử thách trong cuộc đời riêng, để sống làm chứng cho một tình yêu một niềm hy vọng và sự thật của Ngài đã trao lại trong di sản quý báu ấy rằng…“Đức Giêsu Kitô là Câu Trả Lời cho tất cả các vấn nạn trong cuộc đời mình.” Hallelujah! Amen!

 

…Giờ đây tâm tư Cha cũng hướng đến các con, là những người trẻ. Đức Giáo Hoàng yêu mến các con đặc biệt, bởi vì chẳng những các con đại diện mà còn là tương lai của Giáo Hội và do đó là tương lai của giáo xứ mình. Các con hãy trở nên những người bạn rất thân tình của Chúa Giêsu và nêu ra cho gia đình các con, cho trường học, cho khu phố, gương sáng của đời sống Kitô hữu của các con, một đời sống trong sáng và vui tươi. Hãy luôn luôn là những Kitô hữu trẻ, những chứng nhân đích thực cho giáo huấn của Chúa Kitô. Cụ thể, các con hãy trở nên những người đem Chúa Kitô đến cho cái thế giới đảo điên này, hiện đang cần Ngài hơn bao giờ hết. Hãy lấy lòng yêu thương mà công bố cho mọi người rằng chỉ có Chúa Kitô là Đấng Cứu Độ đích thực của nhân loại chúng ta….

 ĐTC Gioan-Phaolô II -

thánh lễ tại St. Francis Xavier’s tại Garbatella - Chúa nhật 12-3-1978

 

Trở về Muc Lục