ViẾt Dâng Cha

Lê Thu Bích

Cha ôi,

Bỗng nhiên con ao ước được là một thi sĩ, văn sĩ, nhạc sĩ hay họa sĩ để có thể diễn đạt hết tất cả những tâm tư yêu mến của con đối với Cha hay để chấm phá những vẻ đẹp sâu sa của Người Cha Dấu Yêu đã dành trọn cuộc đời đáp lại lời mời gọi thiết tha: “Hãy theo Thầy” của Chúa Giêsu Kitô, Đấng Mục Tử Tốt Lành Duy Nhất.

Nhưng Cha ôi, nếu là họa sĩ, nhạc sĩ, văn sĩ hay thi sĩ thì cũng rất bị giới hạn trong ngôn ngữ của Tình Yêu, hơn nữa những mơ ước ấy cũng chỉ là những mộng tưởng, vì thực tế con thật hết sức nghèo nàn và vụng về trong cách thức diễn đạt.

Không, con không muốn như thế nữa, vì con biết những mơ ước ấy chỉ là những bức xúc của một thứ tình cảm nhất thời mà rồi thời gian sẽ đẩy lùi mọi thứ vào dĩ vãng, nhất là khi mọi hình ảnh, mọi tin tức, mọi dư luận bàn tán, mọi tiếc thương... sẽ lắng đọng và cuộc sống sinh hoạt hàng ngày sẽ làm cho con bị nguôi ngoai, lãng quên nhanh chóng.

Cả tuần nay, qua phương tiện truyền thông, con theo dõi ngày đêm mọi diễn tiến về cuộc đời Đức Thánh Cha khi còn sống ở tại thế, về cái chết và sự chôn cất Cha, về những ảnh hưởng của Cha đối với Giáo Hội, với mọi người, mọi nước trên thế giới.

Nơi nào, chỗ nào người ta cũng xôn xao bàn tán về Cha, về cuộc đời lỗi lạc, lừng danh của một vị Anh Hùng, một Vĩ Nhân, một Vị Thánh, một người Cha đáng kính, đáng yêu, một Chứng Nhân sống động của Tình Yêu, của Hy Vọng, của Bình An, của Ánh Sáng, của Chân Lý, của Tin Mừng... và là người con đích thực của Thiên Chúa.

Con rất dễ xúc động và để chảy nước mắt khi thấy nhiều ngưới đang thương khóc, tiếc nhớ Cha. Cả thế giới đang ca ngợi về Cha, mọi trái tim đang thổn thức vì nhận ra được Tình Yêu của Chúa qua cuộc đời của Cha. Thế nhưng con vẫn khóc và khóc rất nhiều để rồi con tự hỏi những gì con được nghe, biết, hiểu về Cha có ảnh hưởng gì tới con nhỉ? Tại sao con khóc, tại sao con buồn đau khi con đang tin tưởng rằng Cha đang được trực tiếp tham dự vào cuộc sống hạnh phúc vĩnh cửu cùng với các Thánh trên Thiên Đàng mà mọi người Kitô hữu đều hy vọng chờ mong? Phải chăng con đang mâu thuẫn với Niềm Tin của chính mình? Phải chăng con không tin đủ vào Mầu Nhiệm của thân xác Phục Sinh mà qua sự chết và sống lại của Chúa Giêsu Kitô đã hứa ban cho những ai tin và sống theo Lời Ngài? Phải chăng con đang hoang mang lo lắng cho Giáo Hội phải đối diện với những thách thức mới của nhân loại và sự lo sợ đang làm giảm thiểu điều con tin vào Lời Hứa của Chúa Giêsu rằng: “Thầy ở lại cùng các con mọi ngày cho đến tận thế?”

Không, không phải thế, trăm phần trăm không phải thế, vì con biết con luôn tin tưởng tuyệt đối vào chương trình Yêu Thương của Thiên Chúa Cha dành cho nhân loại, cho Cha, cho riêng con đây. Ấy thế mà tại sao con vẫn khóc? Vâng, con khóc nhiều quá khi con ý thức được rằng con đã không ít lần làm cho vết thương và thập giá nơi Người Cha Yêu Dấu, Tôi Tớ của Giavê Thiên Chúa, Đấng kế vị Thánh Phêrô, bị thêm ởỡ loét, thêm nhức nhối và thêm nặng nề. Vâng, con khóc vì con đã có lúc sống thờ ơ và đối nghịch với tình yêu bao la của Cha dành cho con khi con suy tư về Mầu Nhiệm Hội Thánh, về các chi thể của Một Nhiệm Thể Duy Nhất – Nhiệm Thể Chúa Giêsu Kitô. Có lẽ nào khi con lầm lạc, phạm tội xa lìa Chúa mà không làm cho Nhiệm Thể Chúa bị đau nhức chăng? Có lẽ nào con nói con yêu thương Giáo Hội là hiền thê của Chúa Giêsu, mà Cha là Đấng gánh mang trách nhiệm chăm sóc Giáo Hội, chăm sóc các chi thể, để rồi con lại sống thật dửng dưng trước nỗi đau và lời mời gọi thống thiết của Cha trước sự lầm lạc của nhân loại? Đó là chưa nói hết sự vô tình của con khi đứng trước những khốn khổ, yếu kém về mọi mặt của các chi thể chung quanh con? Con không thể nào nói được con yêu người ta như chính mình con khi con không hiểu được con là cái gì và người ta là ai. Và như thế làm sao con có thể thân thưa được cùng Chúa rằng: “Lạy Chúa, Chúa biết con yêu mến Chúa”?

Cha ôi, con có thể đáp trả tình yêu của con đối với Cha như thế nào khi mà những phút giây ngập tràn nỗi niềm mến yêu, thương nhớ, hối hận, ăn năn của con đối với Cha sẽ dần dần nhạt phai theo năm tháng? Con bỗng chợt nhớ đến bài hát “Mẹ Tôi” mà trong đó co một câu diễn đạt được phần nào nỗi lòng của con: “... Nhưng nay con đã nên người, thì đâu còn nữa mẹ già hiền xưa!” Thấm thía quá Cha ơi! Con nguyện sống nên người, người con của Đức Thánh Cha, của Giáo Hội, và là người con đích thực của Thiên Chúa.

Cám ơn Cha, cám ơn Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II của con. Cám ơn Tình Yêu bao la của Chúa đã thực hiện diệu kỳ trong cuộc đới Cha để bây giờ làm cho trái tim con bùng lên ngọn lửa yêu mến. Cám ơn Cha, hạt giống đã mục nát vì danh Đức Giêsu đã khơi dậy trong con sức sống mãnh liệt, lời mời gọi hiến dâng. Cám ơn Chúa Thánh Thần, Đấng đã ban sức mạnh cho Cha để nâng đỡ sự yếu hèn của con khi con lao đao với những thách đố trong cuộc sống. Cám ơn Cha là chứng tích yêu thương của Chúa Giêsu để cho con biết học sống hòa mình giữa cuộc đời hầu biết chia sẻ, gần gũi, nâng đỡ những anh chị em nghèo khó về mọi mặt chung quanh con. Cám ơn Cha là mẫu mực cho sự phó thác tin tưởng hoàn toàn vào Mẹ Maria. “Totus Tuus” – “Mọi sự thuộc về Mẹ”, hay “Totus Tuus ego sum” – “Con hoàn toàn thuộc về Người. Cám ơn Cha là bài thơ bất tận, là áng văn tuyệt mỹ, là những nốt nhạc cao vút chấp cho con đôi cánh huyền dịu đưa con lên gặp gỡ chị em cùng khốn, nghèo nàn, nghèo cả về mạng sống của mình – những thai nhi nhỏ bé ...

Cám ơn Cha bức họa tuyệt hảo bàn tay Chúa đã vẽ nên để cho con được chiêm ngắm qua các nhân đức: hiền lành, khiêm cung, trung tín, anh dũng, chịu đựng, khó nghèo, khiết tịnh, vâng lời... nhất một cuộc sống cầu nguyện liên lỉ, cuộc sống liên kết mật thiết với Chúa trong từng phút từng giây của cuộc sống cho đến tận cuối cuộc đời mình để khi đó con cũng được bắt chước cha lặp lại câu nói: "In manus tuas, Domine, commendo spiritum meum." – “Trong tay Ngài, lạy Chúa, con phó dâng linh hồn con”.

Ôi Cha dấu yêu, con muốn nói con yêu mến Cha nhiều lắm con đội ơn Cha biết bao sự sống con được ngày hôm nay đã được đánh đổi bằng cuộc khổ nạn cái chết của Chúa Giêsu Kitô được nối dài bằng sự mục nát, chết đi từng ngày của Cha hầu cho hoa trái của Chúa được trsinh nơi các tâm hồn đến tận cùng bờ cõi trái đất.

Ôi, Chúa Giêsu chí ái, con cảm Chúa Chúa đã ban cho con Hội Thánh Ngài vị Giáo Hoàng người Cha dấu yêu Gioan-Phaolô II. Ôi Tình yêu Chúa cao vời công trình Chúa tuyệt hảo dường bao! Tạ ơn Chúa! Tạ ơn Đức Thánh Cha! Tạ ơn Hội Thánh Chúa! Alleluia!!!

Xin Cha chúc lành cho nhân loại, cho Giáo Hội và cho người con bất xứng này. Con chúc tụng và cầu nguyện trong danh Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng con, Amen!

Viết vào ngày thứ 8 Cha lìa xa trần thế nhưng mãi mãi bất diệt sống trong trái tim con.

 

Trở về Muc Lục