Thư Tòa Soạn

 

Kính thưa Quý độc giả, 

Kể từ ngày Đức Thánh Cha Gioan-Phaolô II qua đời, biết bao tin tức, hình ảnh về Ngài được báo chí, truyền thanh, truyền hình đăng tải cấp kỳ, nhanh chóng. Khắp nơi trên toàn thế giới người người xôn xao, thảng thốt, bàng hoàng vì sự ra đi của một con người – mà xem ra khi còn sống đã làm nhiều điều độc đáo, lớn lao; nhưng phải đến khi con người ấy hấp hối, từ giã trần gian, Giáo Hội và nhân loại mới ý thức ra rằng bấy lâu nay trong cuộc đời này, thế giới này đang có đó một vĩ nhân, một vị thánh, một nhân vật phi thường lỗi lạc, một người dẫn đường cho những ai khao khát giếng nước tâm linh cho cuộc đời mình, mà mình không mấy quan tâm hướng về. Riêng lãnh vực truyền thông trên mạng thì Internet đã có bao nhiêu bài viết về Ngài nhỉ? Không ai biết được cả. Tuy nhiên, nếu muốn có một con số phỏng chừng để có thể dự đoán thì đây là kết quả của một lần tra cứu của Maranatha (và độc giả dễ dàng kiểm tra). Trong chương trình Google, nếu search “John Paul II + death”, thì có 6,350,000 bài (hơn sáu triệu bài tiếng Anh), “Jean Paul II + mort”, thì có 644,000 bài (tiếng Pháp), “Juan Pablo II + muerte”, thì có 567,000 bài (tiếng Tây Ban Nha), và nếu search “Giovanni Paolo II + morte”, thì có 416,000 bài (tiếng Ý). Và nếu chỉ search tiếng Việt mà thôi: “Gioan Phaolô II + chết”, thì cũng có đến 2,670 bài. Những con số trên cho thấy rằng trong lịch sử nhân loại, chưa có ai qua đời mà số tư liệu về người ấy nhiều bằng Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II. Và thiết nghĩ những ai quan tâm đến sự ra đi của Đức Thánh Cha đều có thể cập nhật thông tin rất sớm, và đó là một trong những lý do vì sao Maranatha đã im tiếng trong hai tuần vừa qua. Thực ra, trước một trận bão thông tin như thế thì phải gửi đến độc giả những bài viết nào cho xứng hợp và đầy đủ về vị Cha Chung rất kính yêu của cả Giáo Hội toàn cầu, của Giáo Hội Việt Nam? Bao nhiêu hình ảnh và kỷ niệm về Ngài cứ chồng chất lên nhau. Biết bao lời dạy quý báu, guơng sáng trong suốt quãng đời Ngài đã để lại, viết sao cho đủ, kể sao cho vừa…Ấy là những chuyến đi mục vụ đến khắp nơi trên thế giới để nói lên sứ điệp hoà giải và hòa bình. Hình ảnh một Giáo Hoàng thể tháo gia gục ngã trước một viên đạn ám sát, mà vẫn tiếp tục sống gần một tư thế kỷ nữa. Đây là một Giáo Hoàng đầu tiên trong lịch sử đã đứng ra xin lỗi về những sai lầm quá khứ của Giáo Hội. Đó là Giáo Hoàng của Giới Trẻ; vị Giáo Hoàng của người nghèo và bệnh tật đã nhắc nhở thế giới hãy nhận ra và tôn trọng nhân phẩm của họ hơn trong việc trao tặng cơm gáo gạo tiền; vị Giáo Hoàng của gia đình; của truyền thông và trên hết là vị Giáo Hoàng giàu lòng thương xót.

Trước sự phong phú của Giáo Hoàng Gioan-Phalô II được thế giới ngưỡng mộ và kính phục như một vị thánh, Maranatha chỉ xin trình bày một khía cạnh rất bình thường và gần gũi: đó là con người của Karol Joseph Wojtyla. Một con người luôn luôn muốn đến gần những anh em nhân loại của mình và nói tiếng nói của họ. Dù sao đi nữa, trước hình ảnh hàng ngàn người khóc tại quảng trường Phêrô, và biết bao nhiêu người trên thế giới âm thầm trào lệ, chúng ta có thể nói rằng Dân Chúa có cảm giác mình trở thành mồ côi, kể từ ngày 2 tháng 4, khi Ngài từ giã thế giới và cũng là đời tạm này.

"Il nostro amatissimo Giovanni Paolo II è ritornato nella casa del Padre. Pregamo per lui” (Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II yêu quí của chúng ta đã về nhà Cha, ta hãy cầu nguyện cho Ngài) Đấy là những lời mà, vào 21 giờ 50, Tổng giám mục Leonardo Sandri, thư ký toà thánh, đã loan báo sự ra đi của Đức Giáo Hoàng vào lúc 21 giờ 37. Hàng chục ngàn tín hữu tại quảng trường thánh Phêrô đã lặng đi trong vài giây, rồi vỗ tay tiễn biệt người cha yêu dấu theo thông lệ của người Ý. 

Lời tuyên bố này gợi lại một lời tuyên bố gần hai mươi bảy năm về trước.  

Lúc 16 giờ 45, ngày 14 tháng 10 năm 1978, mười ngày sau tang lễ của Đức Gioan Phaolô I, có 110 hồng y và 88 người được chỉ định để giúp các ngài đã khởi đầu mật nghị, tách biệt khỏi xã hội bên ngoài, để bầu người kế vị. Lúc 18 giờ 18, ngày16 tháng 10 năm1978, một làn khói trắng bốc lên từ ống khói Nhà Nguyện Sixtine, dấu chỉ cho biết rằng các hồng y đã chọn đưọc một Tân Giáo Hoàng. Hai mươi bảy phút sau, Đức Hồng Y Pericle Felici xuất hiện trên lễ đài Đền Thờ thánh Phêrô, và công bố:

“Annuntio vobis gaudium magnum: Habemus Papam Carolum Wojtyla, qui sibi nomen
imposuit Ioannem Paulum II."
 (Tôi thông báo cho anh em một niềm vui lớn: chúng ta đã có Karol Wojtyla làm Giáo Hoàng, ngài lấy danh hiệu là Gioan Phaolô II).

Lúc 19g15, vị Tân Giáo Hoàng với trang phục trắng truyền thống, xuất hiện lần đầu tiên trên lan can và nói bằng tiếng Ý những câu nói mà ngày nay đã trở thành quen thuộc đối với hàng triệu người trên thế giới: “Hãy Chúc Tụng Chúa Giêsu!” Rồi ngài nói tiếp: Anh chị em thân mến, chúng ta còn u sầu vì cái chết của Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô I kính yêu.  Và giờ đây, các hồng y đã gọi một giám mục Rôma mới. Các ngài đã gọi giám mục này từ một đất nước xa xôi... xa xôi, nhưng lúc nào cũng gần gũi nhờ thông công trong đức tin và trong truyền thống Kitô giáo. Tôi từng sợ hãi tác vụ này, nhưng tôi chấp nhận trong tinh thần vâng phục Chúa chúng ta và với một sự tin tưởng hoàn toàn vào Mẹ Ngài là Rất Thánh Đức Nữ Đồng Trinh.  Và ngài lại thêm: “Không biết tôi có diễn đạt rõ ràng trong ngôn ngữ Ý của anh chị em... của chúng ta không.. (vỗ tay hoan hô). Nếu tôi nói sai thì anh chị em sửa nhé! Tôi ra trước anh em để tuyên xưng đức tin chung của chúng ta, niềm hy vọng, lòng tin tưởng vào Mẹ Chúa Kitô và Giáo Hội, và để khởi đầu trở lại con đường lịch sử Giáo Hội, với sự trợ giúp của Thiên Chúa và của con người.”

Vâng, ngay tiếng nói đầu tiên ngài đã nói lên tiếng nói của người đối thoại chứ không đòi buộc người khác phải nghe tiếng nói của mình. Và trong suốt triều đại của ngài, ngài đã đối thoại với người Cộng Sản, người Tư Bản, người Hồi Giáo, Người Tin Lành bằng ngôn ngữ của họ. Hơn nữa, trong lời nói ấy, ngài khiêm nhường yêu cầu người đối thoại sửa cho mình. Và đó cũng là thái độ mà ngài đã thực hiện và thôi thúc con cái ngài thực hiện, mà cao điểm là Năm Thánh 2000: ngài đã xin lỗi tất cả mọi đối tượng về sự sai lầm của Giáo Hội Công Giáo, và xin họ sửa chữa và thứ tha cho mình.

Đối với anh em nhân loại thì thế, còn đối với Thiên Chúa, ngài luôn luôn ý thức rằng mình người tôi tớ. Trong lời cầu nguyện rất ngắn Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II dâng lên Chúa Kitô lần đầu tiên khi bắt đầu trong cương vị Giáo Hoàng, ngài đã 5 lần xác định vị trí của mình ‘người tôi tớ’:

Lạy Chúa Kitô, xin làm cho con trở nên và luôn mãi là người tôi tớ cho quyền năng duy nhất của Chúa, người tôi tớ cho quyền năng ngọt ngào của Ngài, người tôi tớ của quyền năng Ngài, một quyền năng không bao giờ suy suyển. Xin biến con thành người tôi tớ. Và đích thật là người tôi tớ của mọi tôi tớ Chúa.”

Với tinh thần của người tôi tớ của Giavê’, luôn đối thoại bằng chính ngôn ngữ của người nghe và khiêm nhường xin lỗi, hơn 26 năm qua ngài đã thắp lên đức tin và niềm hy vọng cho một thế giới đã đánh mất địa bàn, để rồi người ta tặng ngài rất nhiều danh hiệu: Con người của chính trị, con người của hòa bình, con người của hòa giải, người bảo vệ sự sống, người bảo vệ nhân phẩm... người cha của giới trẻ.

Người ta bất đồng ý kiến về ngài. người cho rằng ngài quá truyền thống, nếu không gọi bảo thủ, bởi ngài vẫn không chấp thuận phá thai, hôn nhân đồng phái linh mục nữ. người lại cho rằng ngài một người đi quá xa, nếu không gọi cấp tiến, bởi ngài đã thay mặt Giáo Hội Công Giáo để xin lỗi mọi tầng lớp, mọi dân tộc, mọi tôn giáo...

thế nào đi nữa, ai ai cũng phải công nhận rằng, với một triều đại chiều dài thba trong lịch sử Giáo Hội Công Giáo (chsau thánh Phêrô - 34 năm; sau Đức Piô IX – 30 năm), Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II vị Giáo Hoàng một vị lãnh đạo tinh thần đã phá vỡ nhiều kỷ lục: Ngài người phong thánh chân phước nhiều nhất (482 thánh 1338 chân phước); phong hồng y nhiều nhất (232 vị), di chuyển nhiều nhất (104 chuyến công du ngoài nước Ý, 146 cuộc viếng thăm mục vụ trong nước), viết nhiều văn bản nhất (hơn 80.000 trang), gần gũi tiếp xúc nhiều nhất với mọi tầng lớp đặc biệt giới trẻ (ngài từng tiếp các nguyên thủ quốc gia 738 lần; nói chuyện với trên 18 triệu người khắp nơi trên thế giới).

Quá nhiều sự kiện và khía cạnh đều đã được nêu lên rồi. Tuy nhiên Maranatha không chăm chú vào một vĩ nhân của thế giới, mà nhìn Đức Gioan-Phaolô II là người cha của từng Kitô hữu, một người cha dạy cho con cái mình sống xứng đáng như những người con của Cha trên trời.

Vì thế, giữa bao nhiêu danh hiệu, Maranatha tập trung vào Đức Thánh Cha như là một ‘con người tâm linh’, để từ đó học hỏi nơi ngài thái độ sống trong tương quan với Thiên Chúa và với tha nhân. Ngài đã bước đi và đã dạy con cái mình đi trên con đường nên thánh. Và Maranatha cũng đã lặng yên trong hai tuần qua trong nỗi niềm của những người con chỉ còn biết lặng thinh khi đối diện với những nỗi buồn đau, mất mát người Cha Chung; trong sự chia sẻ hiệp thông với tâm tình trân trọng, nhớ thương ngài qua các thánh lễ, nghi thức cầu nguyện, tuởng nhớ vị Cha kính yêu đã lìa cõi thế, cùng khoác lên mình vành tang trắng của Giáo Hội toàn cầu và Giáo Hội Việt Nam.

Hướng về Đức Thánh Cha với những đau buồn thuơng tiếc nhưng trong bình an và tràn đầy hy vọng  vào Đức Kitô Phục Sinh, chúng ta dâng lên Chúa lời khẩn cầu tha thiết: Maranatha, Lạy Chúa, xin ngự đến!

 

MARANATHA

 

Trở về Muc Lục