Thư Tòa Soạn

 

     Kính thưa quý độc giả,

Trong những ngày qua, báo chí khắp nơi trên thế giới đề cập đến trường hợp cô Terri Schiavo, một người đã sống trong tình trạng thực vật suốt 15 năm qua. Tòa án tại Hoa Kỳ đã chấp thuận đơn của người chồng để cho các bác sĩ rút ống truyền sinh cho cô và để cho cô chết đi. Anh lý luận rằng vợ mình hẳn muốn được chết hơn là sống trong tình trạng như thế. Hành động này đã gây  nhiều phản ứng trái ngược: cha mẹ của cô đã yêu cầu người ta xét lại bản án; và dưới áp lực của rất nhiều người phò sự sống, trong đó phải kể đến sự can thiệp của Toà Bạch Ốc và Quốc Hội Hoa Kỳ, Tòa phá án Atlanta đã chấp thuận xét lại lời yêu cầu của cha mẹ cô, rồi lại từ khước. Mọi sự đều quá trễ, sau 13 ngày không được tiếp chất dinh dưỡng, cô Schiavo đã từ giã cõi đời vào ngày 31 tháng 3.

Song song với biến cố đó là tình trạng sức khoẻ của Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Trưa Chúa Nhật Phục Sinh, 27 tháng 3, Đức Thánh Cha đã xuất hiện trên khung cửa sổ để ban phúc lành “urbi et orbi”(cho thành phố và thế giới). Thế nhưng ngài yếu đến độ không thể mở lời đọc công thức ban phép lành. Sự cố gắng của ngài để nói lên một tiếng với con cái mình đang qui tụ tại công trường thánh Phêrô đã làm cho nhiều người bật khóc. Và rồi trưa ngày thứ tư, 30 tháng 3, ngài cũng xuất hiện một phút để thinh lặng nhìn con cái ngài và để cho đoàn con được nhìn ngài trong khoảnh khắc.

Theo con mắt phàm trần, hai con người đó hầu như không còn ích gì cho thế gian này. Hai người mà cuộc đời đã trở thành thừa thãi cho bản thân và gây khó khăn cho những người chung quanh mình. Cái thế giới thực dụng hiện nay đánh giá con người dưới khía cạnh lợi ích. Khi một người không còn lợi ích gì nữa thì hãy chết đi hoặc tránh chỗ cho người khác sống. Cũng vì thế mà người ta muốn rút ống dinh dưỡng khỏi cô Terry. Cũng vì thế mà một số người âm ỷ mong mỏi Đức Giáo Hoàng từ chức. Và cũng vì thế mà theo thông tin của báo Tuổi Trẻ, tại Sàigòn mà thôi, thì trong năm 2004, thì con số phá thai đã vượt trên 300.000.

Trước thực trạng đó, trong tuần lễ Bát Nhật Phục Sinh này đòi buộc ta đặt lại vấn đề về ‘sự sống con người.’ Sự sống lại của Chúa Kitô, tiền đề cho sự sống lại của con người, chỉ có ý nghĩa khi sự sống tự nó là một điều đáng quí. Con người trên khắp thế gian đã được lịch sử và xã hội ‘nhồi sọ’ để thấy rằng một người chỉ đáng sống khi mình còn hiệu quả. Thế nhưng Niềm Tin Kitô giáo không bao giờ nói đến hiệu quả của một cuộc đời, mà chỉ nói đến ‘sự sống’ ‘sự sống lại’; bởi vì sự sống - tự nó - là một giá trị tối thượng. Sự sống khiến một con người trở nên ‘hiện hữu’ và được chia sẻ sự ‘hiện hữu’ của chính Thiên Chúa. Lời cám tạ đầu tiên và quan trọng nhất trong Kinh Cám Ơn là “Con cám ơn Đức Chúa Trời.. chẳng để con (là) ‘không’ đời đời, mà lại sinh ra con, cho con được sống làm người (sống)...” Cũng vì thế mà bao nhiêu người vẫn yêu cầu đừng giết Terri Schiavo, cũng vì thế mà Đức Thánh Cha không từ chức, cũng vì thế mà Giáo Hội không ngừng kêu gào đừng giết thai nhi.

Mặc dù Giáo Luật 332 đã dự kiến trường hợp Giáo Hoàng từ chức, và trong lịch sử Giáo Hội cũng từng có những vị Giáo Hoàng từ chức; thế nhưng đến giờ này, Đức Gioan Phaolô không nói gì về việc từ chức cả. Dĩ nhiên, ngài ở lại trong cương vị Giáo Hoàng không hề là do ‘tham quyền cố vị’, nhưng vì những lý do gắn liền với bản chất của Giáo Hội. John L. Allen Jr. đã đưa ra bốn lý do, mà một trong các lý do đó là ngài đang đưa ra chứng tích về giá trị của sự sống con người, từ ngày tượng thai cho đến ngày chấm dứt. Trong một nền văn minh mà người ta tôn thờ sự trẻ trung, vẻ đẹp ngoại hình và hiệu quả thực dụng, thì ngài muốn nhắc lại rằng người già cả, bệnh hoạn và tật nguyền vẫn có thể đóng góp một phần rất quan trọng cho con người nói chung và cho Giáo Hội nói riêng.

Trong tinh thần ‘phò sự sống’ của tuần lễ Bát Nhật Phục Sinh, Maranatha_42 xin gửi đến quý độc giả những hướng suy nghĩ khác nhau về điều gọi là cốt lõi của cuộc sống, một sự sống xuất phát từ Thiên Chúa là Đấng Hằng Sống. Đức Kitô Phục Sinh đã nhắc nhở giá trị của sự sống đó bằng cách chết đi và phục sinh. Làm thế nào cho sự sống của Thiên Chúa, được biểu hiện dưới mọi hình thức, trở thành sự sống của mỗi một người em của Chúa Kitô, Đấng đã sống lại vì chúng ta.

Và cũng theo đường hướng trường kỳ của Maranatha là suy gẫm trong tinh thần cầu nguyện, nên những bài về Cầu Nguyện luôn bàng bạc trong nội dung của từng số báo. Làm thế nào để cho phản ứng của mỗi một Kitô hữu, trước mọi vấn đề của cuộc đời, luôn là lời khấn nguyện: Maranatha, Lạy Chúa Kitô, xin hãy đến!

 

MARANATHA

Trở về Muc Lục