MỘT CUỘC TRÒ CHUYỆN

Maranatha dịch từ một email

       Sau đây là một cuộc trò chuyện thú vị.  Hơi dài một tí nhưng rất vui và đáng đọc.

- Lạy Cha chúng con ở trên trời...

* CHA ĐÂY!

- Đừng ngắt lời con chứ!

* Nhưng con gọi Cha mà.

- Con gọi Cha ư? Con đâu có gọi, con chỉ đọc kinh thôi… Lạy Cha chúng con ở trên trời.

* Đấy, nữa đấy!

- Nữa gì ạ?

* Lại gọi nữa.  Con gọi: “Lạy Cha ở trên trời” Thì Cha đây. Con nghĩ gì vậy?

- Nhưng con đâu muốn gọi Cha. Con chỉ muốn đọc kinh tối thôi. Tối nào con cũng phải đọc kinh trước khi ngủ. Như vậy mới ngủ ngon, vì đã làm xong bổn phận..

* À ra thế! Thôi, tiếp tục đi!

- Con tạ ơn Cha về mọi ơn lành...

* Khoan nào! Tạ ơn thế nào?

- Gì ạ?

* Con tạ ơn thế nào về các ơn lành Cha ban?

- Ơ… Ơ... Con chẳng biết nữa… Sao mà con biết được? Con chỉ đọc một lời nguyện thôi. Mọi người bảo con rằng khi cầu nguyện thì phải tạ ơn.

* Vậy à? Thôi, tiếp tục đi...

- Tiếp tục gì ạ?

* Tiếp tục cầu nguyện đi.

- À vâng. Nào… Xin Cha ban ơn cho người nghèo khó, bệnh tật, thiếu thốn, và đau buồn

  * Con có thật sự mong thế không?

- Dĩ nhiên là có.

* Thế thì con đã làm gì cho họ?

- Làm à? Con ư? Đâu làm gì. Con nghĩ rằng nếu Cha quản lý mọi sự một cách tuyệt vời dưới này giống như trên ấy thì người ta không còn khổ như vậy nữa..

   * Cha có quản lý được con không?

- Thì con vẫn đi nhà thờ, vẫn đóng góp vào quỹ, con không hề...

* Cha không hỏi con chuyện ấy. Tính tình con thì sao? Con có vấn đề, do đó gia đình và bạn hữu khổ vì con. Và cách con sử dụng tiền … chỉ cho riêng mình thôi! Và các loại sách con đọc…

- Đừng rầy con nữa! Con cũng đâu tệ hơn bao nhiêu người khác mà con gặp ở nhà thờ vào ngày Chúa Nhật ấy!

* Ồ, xin lỗi! Cha tưởng con xin Cha ban phúc lành cho người thiếu thốn. Nếu Cha có ban phúc, thì sẽ ban cho những ai cầu xin phúc ấy: những người như con.

- Được rồi! Con nghĩ rằng con có vài trục trặc, và Cha đã nêu rồi. Con có thể nêu lên vài điểm khác.

* Cha cũng thế!

- Cha ơi! con cần phải đọc kinh cho xong. Thế này là lâu hơn bình thường rồi. Xin ban ơn cho những nhà truyền giáo để họ đến với những người lòng ngay.

* Con muốn nói đến những người như ông Tuấn ấy à?

- Ông Tuấn ư?

* Vâng, ông ở đầu đường ấy!

- Tay Tuấn ấy mà là người lòng ngay à?… Y hút thuốc, uống rượu và chẳng bao giờ đi nhà thờ cả!

*Con có bao giờ nhìn vào lòng ông ấy chưa?

- Dĩ nhiên là chưa. Làm sao con có thể…

* Cha đã nhìn rồi. Đấy là một trong những người lòng ngay mà con đang cầu xin cho họ đấy.

- Thôi được, thông qua chuyện truyền giáo đi. Cha có nghĩ rằng con thích có một người hàng xóm ngoại đạo chăng?

* Con chẳng phải là nhà truyền giáo sao?  Cha nghĩ rằng Cha đã nói rõ điều này rồi cơ mà!

- Khoan đã. Sao vậy? Cha cứ trách con. Con đang làm việc bổn phận, giữ các điều răn, đọc kinh. Rồi bỗng Cha đến nhắc con những vấn đề mình gặp.

* Ủa, con gọi Cha mà. Và Cha đến đây. Tiếp tục đọc kinh đi. Cha muốn nghe phần sau. Con chẳng bỏ sót đấy chứ? Tiếp tục đi!

- Con không muốn đọc thêm nữa.

* Sao vậy?

- Con biết Cha sẽ nói gì rồi.

* Thử đi xem sao!

- Xin tha tội cho con… và giúp con tha thứ người khác.

* Còn cậu Phong thì sao?

- Con biết mà! Con biết thế nào Cha cũng nhắc đến tay đó. Cha ơi! Hắn vu cáo con, nên con bị đuổi việc. Các đồng nghiệp tưởng rằng con là thằng tồi, mà đến giờ này con chẳng làm gì hắn cả. Con sẽ trả đũa cho mà xem.

* Nhưng còn lời kinh của con? Con nghĩ gì khi đọc kinh?

- Con đọc kinh, chứ có nghĩ gì đâu!

* À, ít ra con cũng thành thật. Cha nghĩ rằng con thích mang cái gánh nặng đau đớn đó đi khắp nơi, phải không?

- Con không thích đâu. Nhưng con sẽ nhẹ gánh khi con trả đũa xong.

* Con muốn biết một bí quyết không?

- Bí quyết gì ạ?

* Con chẳng thấy vui hơn đâu. Con sẽ thấy tệ hơn nữa. Nghe Cha này: Con hãy tha thứ cho cậu Phong và Cha sẽ tha thứ cho con.

- Nhưng lạy Cha, con không thể tha thứ cho hắn được!

* Vậy thì Cha cũng không thể tha thứ cho con.

- Dù con có làm gì đi nữa ư?

* Dù con có làm gì đi nữa!  Nhưng con chưa đọc kinh xong. Tiếp tục đi!

- Thôi được… Xin giúp con làm chủ tình cảm và đừng sa chước cám dỗ.

* Tốt lắm. Cha chỉ làm có thế! Nhưng con cứ tìm đến những chỗ đầy chước cám dỗ.

- Cha nói thế là thế nào?

* Đừng xem những sách báo tồi tệ và dành quá nhiều thì giờ xem TV. Một trong các thứ đó sớm muộn rồi cũng quật ngã con thôi.  Chẳng bao lâu nữa, con sẽ rơi vào một tình trạng khủng khiếp… lúc ấy đừng sử dụng Cha như một cửa thoát hiểm.

- Cửa thoát hiểm ư? Con không hiểu..

* Dĩ nhiên là con hiểu. Con đã làm thế nhiều lần rồi: khi gặp tình trạng khẩn cấp, con chạy đến với Cha: “Lạy Cha, giúp con ra khỏi tình trạng tồi tệ này. Con hứa từ nay xin chừa.” Khi con gặp nguy nan, thì con cầu nguyện thiết tha lắm. Con có nhớ đã từng hứa với Cha những gì không?

- Dạ con quên rồi… À, phải rồi… Hồi nhỏ, có lần cô giáo đến thăm Mẹ con và thấy con ở trong rạp chiếu bóng đi ra… Thôi chết rồi!!!

* Con có nhớ con cầu xin gì không? Cha thì nhớ: “Lạy Cha, đừng để cho cô báo chuyện ấy với mẹ con. Con hứa sẽ chẳng bao giờ đi xem phim tồi tệ nữa.” Cô ấy không nói lại với mẹ con, nhưng con đâu giữ lời hứa. Đúng không nào?

- Lạy Cha, đúng như vậy. Con buồn lòng lắm.

* Cha cũng buồn lòng lắm. Thôi đọc kinh tiếp đi!

- Khoan đã. Con muốn hỏi một câu: Có phải lúc nào Cha cũng nghe lời cầu nguyện của con không?

* Cha nghe mọi lời, mọi lúc

- Thế sao trước giờ con không nghe Cha nói với con?

* Con có cho Cha cơ hội nào để nói đâu! Sau tiếng Amen là con vùi đầu vào gối mà ngủ ngay. Giờ đâu để Cha trả lời?

- Cha vẫn có thể trả lời, nếu Cha thật sự muốn!

* Không phải! Cha chỉ có thể trả lời, nếu ‘con’ thật sự muốn nghe Cha nói. Con ạ, lúc nào Cha cũng muốn nói chuyện với con.

- Lạy Cha, con xin lỗi. Cha có tha thứ cho con không?

* Cha đã tha thứ cho con rồi. Và cám ơn con vì để Cha ngắt lời. Nhiều khi Cha cảm thấy cô đơn vì không trò chuyện được với con. Thôi, chúc con ngủ ngon. Cha yêu con!

- Xin tạm biệt Cha! Con cũng yêu Cha!

 

Trở về Muc Lục