GIẢ NHƯ TÔI LÀ MỘT GIÁO DÂN LÃNH ĐẠO

TRONG GIÁO XỨ

If I Were a Local Church Lay Leader

Linh mục tiến sĩ Herchel H. Sheets

Dĩ nhiên tôi không phải là một giáo dân lãnh đạo, và sẽ không bao giờ là một giáo dân lãnh đạo cả. Tôi đã đóng cửa khả năng này từ nhiều năm rồi, khi tôi đáp lại ‘tiếng gọi rao giảng’. Tuy nhiên tôi nghĩ rằng mình không hợm mình khi nói về đề tài này. Nếu tôi chưa bao giờ là một nhà giáo dân lãnh đạo và không có cơ may nào trở thành một nhà lãnh đạo như thế, thì những gì tôi nói có đáng tin cậy chăng? Có thể giống như một người chưa bao giờ có con lại chỉ bảo cho cha mẹ cách dạy con. Nhưng tôi đã từng biết và làm việc với nhiều nhà Giáo Dân Lãnh Đạo, thế nên tôi nghĩ rằng mình hiểu được ít nhiều vị thế của họ và những gì mà họ phải sống hoặc phải làm. Vì thế, tôi sẽ đưa ra ý kiến mình, và nó có giá trị chừng nào thì tùy quý bạn xem xét.

 Thứ nhất, giả như tôi là một Giáo Dân Lãnh Đạo trong Giáo xứ, tôi sẽ cố gắng trở nên người bạn thân và người ủng hộ mạnh mẽ cho cha xứ của tôi.

Hầu như mọi linh mục từng phục vụ một thời gian trong các giáo xứ đều có kinh nghiệm rằng thời buổi này làm chính xứ thì cực hơn thời trước. Các đòi hỏi đối với cha xứ thì nhiều hơn, yêu cầu thì cao hơn, công việc thì đa đoan và phức tạp hơn. Hơn nữa, ở nhiều nơi, vị trí của cha xứ không được xem trọng như xưa, và nền văn hóa của chúng ta khuyến khích người ta phê phán những người ở vị trí lãnh đạo hay cầm quyền. Hệ quả là nhiều cha xứ sống trong tình trạng cô độc, chán nản, ngã lòng và nghi ngờ. Các ngài cần biết rằng có người quan tâm đến mình,  để ý đến mình như là những con người, và các ngài có thể tin tưởng vào thân tình của họ. Giả như tôi là một Giáo Dân Lãnh Đạo trong Giáo xứ, tôi sẽ cố gắng trở nên người bạn thân của cha xứ tôi – mà không chờ đợi ngài phải chú ý hay quan tâm đến mình.

Thứ hai, giả như tôi là một Giáo Dân Lãnh Đạo trong Giáo xứ, tôi sẽ tìm cách kết hợp sự thông cảm với lòng thành thật trong tương quan với cha xứ tôi.

Robert Frost viết trong một bài thơ của mình về cuộc ‘cãi vả của người yêu với thế giới’. Những thành viên trong giáo xứ đôi khi cãi vả với cộng đoàn hay cha xứ, nhưng những cãi vả ấy không phải lúc nào cũng là ‘các cuộc cãi vả giữa những người yêu’, vì thiếu thông cảm và quan tâm lẫn nhau. Lời phê bình đưa ra không ở trong bầu không khí tương thân tương kính. Mặt khác, nhiều người có thể quan tâm đến cha xứ, nhưng cha xứ không thể tin tưởng rằng họ có thể thẳng thắn và thành thật với mình. Thay vì chấp nhận nguy cơ làm tổn thương tình cảm của cha xứ hoặc phá hỏng tương quan tốt đẹp với ngài, họ giấu giếm tình cảm thật của họ, họ không nói lên lời phê bình, họ giấu sự thật đối với cha xứ. Cha xứ cần bạn hữu thân tình, cha xứ cần những thành viên giáo xứ thực sự quan tâm đến mình. Nhưng tình bạn đòi hỏi sự thành thật, chứ không phải là giả dối. Tình bạn dựa trên sự thật, chứ không phải trên sự sai lầm. Cha xứ cần một người mà mình có thể tin cẩn để nói cho mình biết sự thật – nói với lòng yêu thương, nhưng phải nói ra. Giả như tôi là một Giáo Dân Lãnh Đạo trong Giáo xứ, tôi sẽ tìm cách kết hợp sự thông cảm với lòng thành thật trong tương quan với cha xứ tôi.

Thứ ba, giả như tôi là một Giáo Dân Lãnh Đạo trong Giáo Hội địa phương, tôi sẽ cầu nguyện và dấn thân xây dựng sự trưởng thành tình cảm và tâm linh, giúp tôi thoát khỏi những điều nhỏ nhen ti tiện.

Với tư cách là linh mục quản hạt, tôi rất ấn tượng vì thấy những điều ti tiện len lỏi vào những tương quan trong giáo xứ làm cản trở và ngăn chặn sứ vụ của giáo xứ. Nhưng tôi biết điều này lâu lắm trước khi tôi làm linh mục quản hạt, vì với tư cách một cha xứ, đôi khi tôi là đối tượng của những điều ti tiện ấy và nơi chất chứa cho sự giận dữ và cuồng nộ của những nhỏ nhen con người. Tôi đã nói với những cặp trai gái học giáo lý hôn nhân rằng trong hôn nhân sự trưởng thành cũng quan trọng như tình yêu. Điều này có vẻ lạc đạo, nhưng tôi đã thấy qua nhiều đau khổ trong hôn nhân do sự thiếu trưởng thành khiến tôi sẵn sàng nhận lãnh bản án đó. Ồ, tôi cũng từng thấy bao nhiều khổ đau trong giáo xứ vì sự thiếu trưởng thành. Những điều nhỏ nhen gây nhiều xáo trộn trong các giáo xứ hơn bất cứ điều gì khác. Tôi nhớ lại lời của cố Tiến Sĩ Claud M. Haynes từng nói rằng cái khu vực lớn nhất trong nhiều giáo xứ, xét về độ tuổi tình cảm và tâm linh, là khu vực nhà trẻ. Giả như tôi là một Giáo Dân Lãnh Đạo trong Giáo xứ, tôi sẽ thường xuyên hướng đến tình trạng viên mãn của Chúa Kitô, và như thế cha xứ có thể biết rằng tôi sẽ không  bao giờ bị những điều nhỏ nhen ti tiện lèo lái.

Thứ tư, giả như tôi là một Giáo Dân Lãnh Đạo trong Giáo Hội địa phương, tôi sẽ cẩn trọng trong lời nói của tôi.

Elie Wiesel kể rằng vào thế kỷ 18 có một rabbi rất nối tiếng vì nói rất ngắn gọn. Ngài khuyên các nhà truyền giảng như sau: Hãy nhập đề vắn tắt và kết luận gãy gọn, và không nói lời nào ở giữa cả. Hẳn là bạn muốn khuyên cha xứ mình như vậy. Nhưng đấy không phải là điều tôi muốn nói. Wiesel rất gần với ý nghĩ của tôi, khi ông bảo rằng những vị hiền triết xưa kia tuyên bố rằng người ta mất ba năm để học nói và mất bảy muơi năm để học im. Có những lúc điều giáo xứ cần nhất ấy là sự im lặng. Các vấn đề có thể qua đi hoặc nhẹ bớt, hoặc không bao giờ nổi lên, nếu các thành viên trong cộng đoàn biết làm chủ miệng lưỡi mình. Bạn có biết cách hay nhất để đối diện với dư luận không? Để cho nó chết đi vì mình không buồn nhắc đến nó. Giả như tôi là một nhà Giáo Dân Lãnh Đạo  trong Giáo Hội địa phương, cha xứ có thể tin rằng tôi không chuyền tai những lời bàn tán hay dư luận mà tôi vô tình được nghe

(còn tiếp)

Trở về Muc Lục