ĐỨC THÁNH CHA VÀ NGƯỜI CAO NIÊN

 

Người cao niên và trẻ em chưa ra đời, Alpha và Ômêga của nhân loại, là những đối tượng mà Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đặc biệt lưu tâm, vì họ là những người nghèo tiêu biểu nhất: nghèo quyền sống. Ngày 01.10.1999, Ngài từng công bố bức ‘Tông Thư gởi người Cao Niên’, trong đó, Ngài nhắc nhở:

“Trong quá khứ, người ta rất mực kính trọng những người cao niên.... Còn ngày nay thì sao? Nếu ta dừng lại giây lát để phân tích trình trạng hiện nay, ta thấy rằng một số dân tộc xem tuổi già là đáng kính và có giá trị, nhưng một số khác thì ít tôn trọng do cái não trạng xem trọng lợi ích trước mắt và năng suất lao động của con người. Thái độ ấy đã khiến xem thường người có tuổi, và chính những người cao niên cũng tự hỏi rằng cuộc sống của họ còn có ích chăng.” (Thư gởi người Cao Niên. số 9).

“Phải cấp bách đặt mình lại trong một viễn cảnh đúng đắn, ấy là xem cuộc sống trong tổng thể.... Những người cao niên giúp chấp nhận mọi biến cố trên trần thế một cách hiền triết hơn, vì những thăng trầm trong cuộc đời đã cho họ nhiều kinh nghiệm và sự chín chắn. Họ là những người canh giữ ký ức tập thể, và vì lý do đó, họ là những người có khả năng nói lên các giá trị và lý tưởng chung giúp cho cuộc sống hài hòa trong xã hội. Loại trừ họ, nhân danh sự đổi mới không cần đến ký ức, có nghĩa là từ chối cái quá khứ mà hiện tại đang cắm rễ. Những người cao niên, nhờ có kinh nghiệm và chín chắn, có thể đề ra cho người trẻ những lời khuyên dạy quí giá’ (nt . số 10)

Nhưng có lẽ những ưu tư của Đức Thánh Cha rõ nét nhất trong bài giảng của Ngài, ngày chủ nhật 17.09.2000, nhân Ngày Năm Thánh của Người Cao Niên

Anh chị em bạn hữu cao niên thân mến! Trong một thế giới như hiện nay, ở đấy sức mạnh và quyền lực thường được đưa lên hàng huyền thoại, anh chị em có nhiệm vụ làm chứng cho những giá trị vượt ngoài cái vỏ bên ngoài, và những giá trị ấy vẫn tồn tại mãi, vì chúng được ghi trong tâm khảm của mỗi một con người và được bảo đảm bằng Lời Chúa.

Với tư cách là người cao niên, anh chị em có một sự đóng góp đặc biệt cho sự phát triển của một ‘nền văn minh sự sống’ đích thực, bằng cách làm chứng rằng mọi giây phút cuộc sống đều là ân sủng của Thiên Chúa và mọi giai đoạn cuộc đời đều có những sự phong phú mà mình có thể đóng góp cho mọi người.” (bài giảng chúa nhật 17.09.2000, số 5)

 

Trở về Muc Lục