|
Anh chị em rất thân mến, Tôi cầu xin Thiên Chúa ban cho tôi được trở nên chứng nhân của niềm hy vọng giữa anh chị em, một niềm hy vọng “không lừa dối” một ai, bởi được thiết lập trên tình yêu Thiên Chúa, một “Tình Yêu đã được Chúa Thánh Thần đổ tràn xuống trong tâm hồn chúng ta” (x. Rm 5:5). Đây chính là điều thế giới ngày nay đặc biệt cần đến: cần được tăng thêm niềm hy vọng! Sự hiệp thông sâu xa giữa Ba Ngôi Thiên Chúa được Đức Kitô trình bày như là mẫu gương cho chúng ta, những đồ đệ của Ngài, khi Ngài cầu nguyện cùng Chúa Cha: “Ước gì tất cả được nên một, như Cha ở trong Con và Con ở trong Cha. Ước gì họ nên một, ngõ hầu thế gian tin rằng Cha đã sai Con” (x. Ga 17:21). Việc hằng năm mừng lễ kính Mầu Nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi luôn luôn thôi thúc các Kitô hữu dấn thân xây dựng sự hiệp nhất. Đây là lời mời gọi có liên quan đến tất cả chúng ta -- chủ chăn và giáo dân; một lời mời gọi khuyến khích chúng ta có một ý thức mới về trách nhiệm của mình trong Giáo hội, hiền thê của Đức Kitô. Với những lời của Ngài như vừa được nhắc lại trên đây, thì thử hỏi làm sao lại không nhìn thấy mối quan tâm đại kết đang thúc bách chúng ta? Nhân dịp này, một lần nữa, tôi xác nhận ý chí muốn tiến tới trên con đường khó khăn, nhưng phong phú niềm vui và sự hiệp thông trọn đầy của hết thảy mọi kẻ tin vào Chúa. Tuy nhiên, chắc chắn rằng sự đóng góp lớn lao cho công cuộc đại kết, đến từ ý chí của những người Công giáo sống hiệp nhất với nhau. Trong Tông thư “Bước Vào Ngàn Năm Thứ Ba”, tôi đã nhấn mạnh đến sự cần thiết “phải làm cho Giáo hội trở nên ngôi nhà và trường học của sự hiệp thông”, với cái nhìn của trái tim gắn chặt vào Mầu Nhiệm Chúa Ba Ngôi đang ngự trị trong chúng ta; ánh sáng của Mầu Nhiệm này cần được nhìn thấy trên dung mạo các người anh chị em. Chính nhờ vậy mà được nuôi dưỡng “con đường tu đức của Hiệp Thông” -- con đường được khởi sự từ những nơi trong đó con người được huấn luyện trên bình diện nhân bản và Kitô, để cuối cùng đến trong các giáo xứ, các hiệp hội và phong trào. Giáo hội địa phương nào trổ sinh “nền tu đức Hiệp Thông”, thì Giáo hội đó biết luôn luôn thanh luyện mình khỏi “những chất độc của ích kỷ, làm phát sinh những ganh tị, những nghi kỵ, đóng kín và chống đối phá đổ”. Việc liệt kê những nguy hiểm trên, khơi dậy trong chúng ta lời cầu nguyện tự phát dâng lên Chúa Thánh Thần mà Đức Giêsu đã hứa sai xuống trên chúng ta: “Khi Thần Khí Sự Thật đến, Ngài sẽ hướng dẫn chúng ta tiến vào Sự Thật trọn vẹn” (Ga 16:13). Thử hỏi Sự Thật là gì? Chúa Giêsu đã phán: “Ta là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống” (Ga 14:6). Thử hỏi “công thức đúng” như vừa nói – “Ta là Đường, là Sự Thật, và là Sự Sống” – không trả lời cho câu hỏi: “Sự Thật là gì” hay sao? Nhưng thử hỏi: Ai là Sự Thật? Đây cũng là câu hỏi mà con người của ngàn năm thứ ba đặt ra. Anh chị em rất thân mến, Chúng ta không thể nào im lặng, bởi vì chúng ta đã biết Sự Thật này rồi. Sự Thật là Chúa Giêsu Kitô, Đấng đến trong thế gian, để mạc khải cho chúng ta và trao ban cho chúng ta tình yêu thương đối với Chúa Cha. Chúng ta được gọi làm chứng cho Sự Thật này, bằng lời nói, nhưng nhất là bằng chính đời sống của mình. Thưa anh chị em, Giáo hội là truyền giáo! Ngày nay, Giáo hội cần đến những tiên tri có khả năng khơi dậy, trong cộng đồng, (khơi dậy) đức tin vào Ngôi Lời, Đấng mạc khải cho chúng ta biết Thiên Chúa giàu lòng nhân từ. Đã đến lúc chuẩn bị cho thế hệ trẻ trở thành những Tông đồ không sợ hãi trong việc công bố Phúc Âm. Đối với bất cứ ai đã lãnh nhận Bí tích Rửa tội, thì điều cần thiết là phải tiến từ một “đức tin vì tiện lợi” đến một “đức tin trưởng thành”; “đức tin trưởng thành” này được thể hiện rõ ràng trong những chọn lựa cá nhân, minh nhiên, xác tín và can đảm. Chỉ một đức tin như thế, -- một đức tin được cử hành và được chia sẻ trong sinh hoạt phụng vụ và trong đức bác ái huynh đệ, -- (chỉ một đức tin như thế) mới có thể nuôi sống và củng cố cộng đoàn những môn đệ của Chúa và xây dựng Giáo hội truyền giáo, một Giáo hội được giải thoát khỏi những lo sợ giả tạo, bởi được Tình Yêu Chúa Cha bảo đảm cho. “Tình yêu Thiên Chúa được đổ tràn xuống trên chúng ta nhờ bởi Chúa Thánh Thần” (x. Rm 5:5). Nhưng đây không phải do công nghiệp gì của chúng ta, để được như vậy. Đây là hồng ân nhưng-không Thiên Chúa ban. Mặc cho gánh nặng những tội lỗi chúng ta, Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta và đã cứu chuộc chúng ta nhờ Máu Thánh Đức Kitô. Ân sủng của Ngài đã chữa lành chúng ta nơi tận thâm sâu tâm hồn. Vì thế, chúng ta có thể công bố cùng với tác giả Thánh vịnh: “Lạy Chúa, tình thương của Chúa là thật cao cả biết bao, khắp nơi vũ trụ!” Tình thương Chúa là thật cao cả biết bao, nơi tôi, nơi kẻ khác, nơi mọi người! Đó là nguồn mạch đích thật cho sự cao cả của con người; đó là gốc rễ của phẩm giá không thể phá bỏ được của con người! Nơi mọi người, có phản chiếu hình ảnh Thiên Chúa. Chính đây là sự thật sâu xa nhất của con người, một sự thật không thể nào chối bỏ hay xúc phạm. Mọi xúc phạm đến con người là xúc phạm đến Đấng Tạo Hóa hằng yêu thương nó như một người Cha. Thật vậy, Thụy Sĩ có truyền thống dài lâu về việc tôn trọng con người. Đó là truyền thống được đặt dưới dấu hiệu của Thập Giá: Hội Hồng Thập Tự! Hỡi các Kitô hữu của đất nước Thụy Sĩ cao quý, hãy sống xứng đáng với quá khứ vinh sáng của đất nước. Nơi mọi người nam nữ, hãy biết nhìn nhận và tôn vinh hình ảnh của Thiên Chúa! Nơi con người, được Thiên Chúa tạo dựng, được phản chiếu vinh quang của Thiên Chúa Ba Ngôi. Chúng ta hãy cùng nhau xướng lên: “Sáng Danh Đức Chúa Cha, và Đức Chúa Con và Đức Chúa Thánh Thần, Sáng Danh Thiên Chúa, Đấng hiện có, đã có và đang đến. Amen”. (Bản dịch của Lm. Đặng Thế Dũng với nhuận sắc của Veritatis Splendor’s Pub) Trên đây là một đoạn trích từ bài giảng của Giáo Chủ Gioan-Phaolô II đề cập đến những thử thách mà Giáo hội Công giáo Thụy Sĩ đang phải đương đầu, trong Thánh Lễ Đại Trào vào sáng Chúa nhật ngày 6-6-2004, với sự tham dự của khoảng 70 ngàn tín hữu Thụy Sĩ.
*** Nhà Lãnh Đạo Tinh Thần đã lợi dụng cơ hội “cuối đời” mình ở trần gian để kêu mời Giáo hội Thụy Sĩ “hãy vươn lên, thắng vượt những khó khăn của hàng chục năm qua, nhằm làm sống lại tinh thần TRUYỀN GIÁO. Thánh lễ là
cao điểm của 32 giờ thăm viếng của Giáo chủ Gioan-Phaolô II tại đất nước này.
Ngài còn nói: “Là những người đã nhận lãnh Bí tích Rửa tội, chúng ta phải có trách nhiệm làm cho đức tin thăng tiến thành thục trong cuộc sống thường ngày của mình”. Giáo hội Thụy
Sĩ đang phải đối diện với nhiều vấn đề chia rẽ và phân tán. Công giáo có 3.5
triệu người trong tổng số 7.3 triệu dân. Hồi giáo chiếm 5% dân số và 11% nhìn
nhận họ vô tín ngưỡng. Đó cũng là vấn nạn của kỷ nguyên thứ ba ngàn này, và chúng ta không thể im lặng, vì chúng ta hiểu biết và ý thức rằng: “Chân Lý là chính Đức Giêsu Kitô. Ngài đã hóa thành Lời đến trần gian, để dạy dỗ chúng ta về Tình Yêu Chúa Cha, và chúng ta được mời gọi để làm chứng tá cho Chân Lý ấy, trong thời đại chúng ta đang sống và cho tương lai.” LM. Joseph Nguyễn Thanh (June 11, 2004)
|