ĐÓA HỒNG DÂNG MẸ                        HOA TRẮNG

 

 

(Tháng Năm, kính dâng Mẹ.

Thân tặng các bạn đồng tâm cảnh)

 

Mẹ ơi, đây một đóa hồng

Con dâng lên mẹ ghi công sinh thành

Ghi đêm thức đủ năm canh

Khi con trở gió ươn mình không vui

Ghi ngày miếng ngọt miếng bùi

Nhường cho con để con tươi tuổi hồng

Quản chi tháng Hạ ngày Đông

Thương con mẹ biết bao công vun bồi

Lớn khôn, con đã nên người

Mong manh, mẹ, nắng cuối trời, hoàng hôn

Cầu xin mẹ khoẻ vui luôn

Cho con muôn một ghi ơn, báo đền

Yêu thương săn sóc mẹ hiền

Mong cao tuổi hạc, mong thêm nụ cười

Con cầu xin lượng đất trời

Ban ơn cho mẹ như lời con mong

Lòng con, một đóa hoa hồng

Xin dâng lên mẹ nhớ công sinh thành

 

 

 

 

Áo người hoa đỏ người vui

Áo con hoa trắng ngậm ngùi phận con

Mẹ ơi ba chục năm hơn

Hoa kia mấy độ tủi hờn với hoa

Cõi trần từ mẹ lìa xa

Đau thương, thân phận con là mồ côi

Đưa tay hái mộng, mộng trôi

Lỡ chân vấp ngã không người dìu nâng

Hoa không làm được mùa Xuân

Trăng không làm nổi một lần sáng trăng

Đã bao nhiêu độ tháng Năm

Nhìn người hoa đỏ con thầm lệ rơi

Đoạn trường ai vẽ mẹ ơi

Âm dương hai cảnh, hai nơi chia lìa

Cõi tiên vội vã mẹ về

Đường trần con mẹ não nề tiếc thương

Lòng con, đây, một nén hương

Đốt lên, khói mỏng như sương, nhạt mờ...

Nhìn bông hoa trắng bơ vơ

Mẹ ơi lệ đẵm hai bờ mắt nâu...

 

Ngô Minh Hằng

 

 

Trở về Muc Lục